Monday, April 15, 2024

Một Chuyến Bay Đêm


 Thời thế tạo anh hùng, câu ví von đó rất đúng dù tôi không thể và không bao giờ là anh hùng.Tôi vốn là một anh nông dân ở Đồng Tháp Mười, thời thế đưa tôi từ tay cuốc, tay cày lên ngồi ghế lái trực thăng ngon lành, mà lại là phi công giỏi mới hay chứ. Người ta nói pilot giỏi là pilot sống lâu, đến ngày tàn cuộc chiến, tôi vẫn còn sống nhăn, không phải là pilot giỏi thì còn là gì nữa!.

(Đang nói chuyện bay đêm mà kể chuyện chăn trâu làm gì?).Nó có dây mơ rễ má chứ. Số là ở quê tôi, con trâu chỉ làm việc ban ngày còn ban đêm thì được nghỉ. Ban đêm thấy người dắt trâu thì chắc đó là thằng ăn trộm trâu chẳng sai. Vốn là cốt chăn trâu cho nên dù đã là pilot trực thăng, tôi bay ngày thì ôkê, bay đêm thì trăm lần như một, không chuyện này thì chuyện không hay khác cũng đến.

Tôi về phi đoàn chưa được bao lâu thì xảy ra chuyện hai phi hành đoàn đi đứt trong một chuyến bay đêm. Mà hai trưởng phi cơ đâu phải là tay mơ. Chiếc thứ nhứt trưởng phi cơ là Đ/u Long đen, ông nầy lái trực thăng như người ta cầm dù che nắng, che mưa chớ đâu có khó khăn gì. Đặc biệt ổng có biệt tài làm auto theo kiểu lá vàng bay. Có một lần thằng Mỹ cố vấn nghe nói, nên muốn Ông Long cho nó coi kiểu auto quái đản này. Ông Long mời nó ngồi ghế copilot rồi bay lên khoảng 3000 bộ ngay trên sân bay Lộc Ninh , Ông Long cúp ga đưa chiếc máy bay lượn qua, lượn lại như chiếc lá rơi , cho đến khi còn khoảng 300 bộ trên mặt đất mới lấy lại tốc độ và đáp. Khi vào tới parking thằng Mỹ vừa run vừa leo xuống. Ông Đ/u cố vấn cả đời đi lực lượng mũ nồi xanh tuyên bố: Tao sẽ không bao giờ đi trực thăng do thằng Long nầy lái! Kể lại chuyện nầy để các bạn biết là Đ/u Long bay cứng lắm. Trưởng chiếc thứ hai là Đ/u Thắng cũng là tay lái giỏi đâu thua gì Long đen.Thế mà cả hai người đều chết trong một phi vụ bay đêm. Thế mới đáng sợ. Đường bay đâu có xa xôi trắc trở gì .Từ Lộc Ninh về Sài gòn chưa tới một giờ bay và đâu có núi non như ở vùng 1, vùng 2. 

Sau tai nạn thê thảm nầy tôi tự nhủ trong lòng là dù có cho kẹo cũng đừng có dại mà bay đêm. Đừng có dại làm theo bài hát Một chuyến bay đêm mà thác. Vừa bay vừa đếm sao trời, vừa nhớ tới em gái hậu phương không có phần của mình đâu.
Nhưng đời lính đâu có muốn là được. Lịnh là thi hành làm gì có chuyện muốn hay không muốn.Thi hành trước nếu còn sống trở về khiếu nại sau. Khổ nỗi cả đời lính tôi đâu thấy lịnh nào cần phải khiếu nại! 

Mùa hè 1972 quả thật là đỏ lửa, VC quăng lửa lên tàu của tôi có đến hàng trăm lần, may mà ở hiền gặp lành, đi đến nơi về đến chốn, tàu thì lủng nhiều lần nhưng người thì nguyên vẹn, kể cả cơ phi, xạ thủ nhờ phước đức của tôi chỉ bị thương chớ chưa chết thằng nào trên tàu .Sau mấy tháng bay ngày, tôi được cắt qua bay tản thương đêm cho Dù và TQLC. Thời gian nầy tôi bị VC mời ăn kẹo đồng hơi nhiều.Tôi bay đến bốc thương binh cách mặt trận đâu có bao xa, nhiều khi chỉ có vài trăm thước, máy bay đương nhiên phải tắt hết đèn, ngay bãi đáp lính cũng đâu dám đốt đèn. Đánh dấu bãi đáp bằng đèn pin đã được quấn trong một ống giấy để khỏi toả ánh sáng ra chung quanh . Đèn pin chỉ chớp tắt chớ đâu dám để cháy lâu .Thương binh thì nằm phơi bụng trên mặt đất. Y tá và lính khiêng thương binh thì nằm dưới giao thông hào, khi trực thăng tới thì nhảy lên quăng đại thương binh lên tàu rồi nhảy xuống hố cho lẹ, đề phòng VC pháo tới.

Tìm bãi đáp rất khó mà bay lố thì chắc chắn sẽ được chào đón bằng cả trăm khẩu AK cùng một lúc.Theo kinh nghiệm của tôi thì bay đêm không trăng, không sao là tốt nhất , địch khó thấy ta còn ta đương nhiên không thấy địch . Trăng càng sáng, sao càng tỏ thì càng nguy hiểm: địch thấy ta mà ta không thấy địch .Chớ có dại mà mong có trăng sao, lãng mạn như trong bài hát thì có ngày mất mạng.Làm gì có thời giờ để nhớ em gái hậu phương, má tôi còn không có thì giờ để nhớ làm gì có thì giờ nhớ em. Mắt phải căng lên để tìm bãi đáp, tai phải dỏng lên nghe tiếng AK, tay chân ghìm trên cần lái sẵn sàng để …chạy.Thần kinh căng thẳng như dây đàn sắp đứt tới nơi. May mà năm 1972 sắp hết thì tôi phải vào nhà thương vì một tai nạn chẳng ăn nhằm gì tới bay đêm. 


Đèo Phượng Hoàng
Phi đoàn 219 dời về Nha Trang, tôi có cơ hội bay ở vùng 2. Từ Nha Trang lên Ban Mê Thuột phải qua đèo Phượng Hoàng, trước khi tới đèo lúc nào tôi cũng thấy một chiếc UH1 nằm trên đỉnh đồi như một con cá lóc bị đập đầu (1) nghe nói đó là kết quả của một phi vụ đêm. Hình ảnh nầy càng làm tôi cảnh giác với những chuyến bay đêm hơn nữa.

Năm 1973 mặt trận Quảng Đức nổ lớn , sau một chuyến biệt phái 2 tuần cho Quảng Đức về đến Nha Trang đúng một ngày, chưa kịp ăn chơi thì tôi được lịnh lại đi . Lịnh ghi ngắn gọn: Hai gunships tăng cường mặt trận Quảng Đức.Tôi dẫn thằng số 2 đến nơi khoảng 5 giờ chiều.Vào trình diện Ông Đại tá Ngàn ở trong hầm của Trung tâm hành quân. 
_Chào Đại tá, Long Mã, 2 gunships trình diện Đại tá, chờ lịnh. 
Ông Đại tá nhìn tôi vui vẻ:
_ Chúng tôi đang chờ cậu, đêm nào VC cũng pháo kích vào tiểu khu, nhiệm vụ của cậu là ban đêm ứng chiến tại sân bay, nếu VC pháo kích thì cậu bay lên để phản pháo kích.
-Trình Đại tá, tôi ra gặp thằng số 2 của tôi rồi vào thưa lại với Đại tá ngay.
Tôi đưa tay chào rồi quay ra ngoài. Tôi ngoắc thằng Lộc đang đứng chờ dưới tàn cây trứng cá.
Khi Lộc đi đến tôi hỏi:
_ Ê Lộc mầy chỉ số hoa tiêu chánh hay trưởng phi cơ?
-Hoa tiêu chánh.
_ Vậy là kẹt rồi , nhiệm vụ của tụi mình là bay đêm để phản pháo kích , mầy có chỉ số hoa tiêu chánh chưa được bay đêm, ở Nha Trang lịnh cho tụi mình không rõ ràng .Tụi mầy chờ ở đây tao vào cho ổng biết.
Tôi trở vào Trung tâm hành quân.
_ Trình Đại tá, tôi không thể bay đêm được vì thằng số 2 của tôi chưa được phép bay đêm, ngày mai tôi sẽ xin phi đoàn đổi người khác . Gunship chúng tôi cũng không thể bay một chiếc được.
Ông Đại tá quắc mắt nhìn tôi:
-Cậu nói sao? Ở đây tôi là tư lịnh, cậu phải nghe lịnh tôi_ ông gằn giọng _ nếu không, tôi đưa cậu ra tòa án quân sự. Không phải cậu muốn gì cũng được đâu.
-Thưa, tôi không thể dẫn một thằng hoa tiêu chánh bay đêm, tôi không cãi lịnh Đại tá nhưng tôi không bay .
Ông Đại tá đập bàn quát;
_ Đêm nay VC pháo kích cậu không bay lên tôi sẽ nhốt. 
Ông Thiếu tá Dũng (2) xen vào:
-Trình Đại tá để tôi gọi về Nha Trang rồi sẽ tính sau.
Quay qua tôi, ông Dũng nói:
-Trung úy ra ngoài chờ.
Tôi đi ra ngoài, thầm nghĩ: Dù ông có nhốt tôi cũng không bay. Bay đêm thằng Lộc vertigo rớt thì mình lãnh đủ.
Hai mươi phút sau, ông Dũng ra ngoắc tôi vào:
_ Chỉ huy trưởng đơn vị của em đang chờ ở đầu giây.
Tôi đi đến bàn truyền tin, một anh lính đưa cho tôi cái ống nghe 
_ Thưa Trung tá, tôi, Tr/u Hoành đang nghe 
_ Mày làm đúng, đêm nay mày không được bay, ngày mai tao sẽ đưa một trưởng phi cơ lên thay cho thằng Lộc. Lịnh của quân đoàn không rõ ràng. Quân đoàn chỉ nói là tăng phái lên Quảng Đức chớ không nói trực bay đêm nên mới có trục trặc nầy.
-Thưa Trung tá tôi nhận rõ.
Tôi đưa trả ống nghe và quay qua ông Đại tá;
_Thưa đại tá …
Ông Đại tá quát:
_Đi ra ngoài.

Tôi đi ra ngoài và chắc chắn một ngàn thằng trong hoàn cảnh nầy cũng giống như tôi: trong đầu loáng thoáng hai tiếng Đ.M...
Đương nhiên đêm hôm đó tụi tôi không được cấp chỗ ngủ. Tụi tôi kéo nhau ra chợ Gia Nghĩa kêu một đĩa lòng heo và mấy xị rượu thuốc làm thay bữa cơm chiều. Tụi tôi tính nhậu tới sáng cho quên đời đen bạc. Mới cách mấy ngày, cũng ở đây, mình hùng hục đổ quân, tiếp tế, bay gunship yểm trợ cho quân bạn, chính tôi bị SA7 bắn cũng không thèm chạy. Hôm nay nhiệm vụ bất khả thi, thì bị bỏ như con chó đói. Tỉnh lỵ Gia nghĩa còn nhỏ hơn chợ quận, chưa tới 9 giờ đêm mà tất cả đều đóng cửa .Tụi tôi đành phải cuốc bộ ra sân bay, nằm trên phi đạo đếm sao trời .

Thằng Lộc cắc cớ hỏi tôi:
_Bây giờ VC pháo kích mình có bay lên không?
_ Không, tao đã nói với ổng chắc như một với một là hai, hai với hai là một lít . Hơn nữa bay lên mày vertigo nhào xuống đất chết yên phần mày rồi, tao ở lại chắc là khó sống với phi đoàn và cũng tội nghiệp cho con bồ của mầy nó còn quá trẻ đẹp.
_ VC tấn công vào đây mình có bay lên không?
_Lúc đó mầy không lên thì kệ mầy, tao lên một mình tao.
Sáng hôm sau xếp của tôi đem một trưởng phi cơ thay cho Lộc. Thầy trò gặp nhau trong quán café, ổng khen tôi làm như vậy là đúng .Tôi than:
_Hôm qua ổng đòi đưa tôi ra tòa án quân sự và tụi tôi không được cấp chỗ nghỉ.
_Tao sẽ nói với ổng.Bay đêm thì ban ngày phải có chỗ nghỉ ngơi. Nếu không có chỗ nghỉ thì không bảo đảm sức khỏe để bay đêm tụi mầy cứ kéo hết về Nha Trang, tao chịu trách nhiệm.
Nghe xếp nói tụi tôi mát lòng, mát dạ. Uống café xong xếp vào gặp Ông Đại tá. Hơn tiếng sau ổng đi ra:
_ Tao đã nói với Đại tá rồi , tụi mầy sẽ được cho chỗ nghỉ ban ngày nhưng ban đêm phải ra ứng chiến ngoài sân bay .
_Thưa Trung tá, tụi tôi làm được. 
_ Tụi mầy ở lại cẩn thận, tao về, có gì cứ gọi thẳng về cho tao biết.

Ông xếp của tôi đi lại máy bay. Tôi nhìn theo thấy ổng quay máy, cất cánh rồi lấy dần cao độ về hướng đông. (Tôi đâu biết rằng chuyến bay nầy là chuyến cuối cùng của ông thầy. Khi về tới Đàlạt, ông thầy ghé ăn cơm trưa, bỏ máy bay ở bờ hồ .Máy bay đã bị một thằng mắc dịch, một thằng trăm ngàn lần khốn nạn lấy cắp).
Khoảng 4 giờ chiều, thiếu tá Dũng lái xe jeep tìm tôi ở quán nhậu ngoài chợ Gia Nghĩa.
Thấy ông Dũng, tôi lè nhè nói:
_ Có chuyện gì vậy ông thầy ,luật Không quân mặt trời lặn mới tính là bay đêm, giờ này mặt trời chưa lặn ông đừng biểu tôi đi bay đó nghe .
_Tao báo cho mầy một tin buồn. Quân đoàn vừa báo động .Chiếc máy bay ông thầy của mầy bị mất cắp ở Đà Lạt.
Bao nhiêu rượu trong người tôi bốc hơi hết trong tích tắc.Tôi nói với ông Dũng:
_ Nhờ Thiếu tá trình với Đại tá, tôi phải về để kiếm cho bằng được chiếc máy bay của ông thầy tôi rồi ổng có đưa tôi ra tòa án quân sự cũng được.
_ Mầy bỏ về như vậy, ổng sẽ đưa mầy ra tòa tội đào ngũ…

Tôi bất chấp và cũng không có thì giờ nghe ông Dũng nói tiếp, tôi móc hết tiền trong túi quăng cho bà chủ quán, rồi hộc tốc cùng đám đàn em chạy ra sân bay.Tôi không thể mượn xe jeep của ông Dũng vì tôi biết chắc ông không muốn dính tới vụ này.
Suốt một tuần cả phi đoàn quần nát vùng Đà Lạt, Bảo Lộc, Quảng Đức, Ban mê Thuột mà không kiếm được chiếc máy bay .Báo hại Ông Thầy của tôi phải vào quân lao hết 8 tháng.Sau đó ổng về luôn BTLKQ chớ không làm phi đoàn trưởng 219 nữa. Một Ông phi đoàn trưởng được kính mến của tất cả nhân viên trong cũng như ngoài đơn vị.

Cốt tôi là cốt chăn trâu chỉ làm việc ban ngày, sai tôi bay đêm tai hại ghê gớm thấy chưa. 
Theo thầy Tàu nói xuất hành thì phải coi hướng. Đối với tôi hướng nam tức là hướng về Sài Gòn lúc nào cũng là hướng đắc địa, ngày cũng như đêm. Có một lần tôi nhận lệnh đem tàu về Biên Hòa kiểm kỳ rồi đem một chiếc khác đã làm xong trở ra Nha Trang. Thằng văn thư làm việc rất mau lẹ , thay vì ngày mai mới đi, năm giờ chiều hôm nay nó khoe với tôi: 
_Sự vụ lịnh đi đổi tàu của ông, tôi đã lấy về, ngày mai ông có thể đi sớm được rồi.
Tôi cầm lấy tờ giấy rồi nói:
-Đi ngay hôm nay được không mậy?
-Gần tối rồi mà đi gì ông.
_ Pilot 219 bay trong mọi thời tiết. Một phút ở Saì Gòn bằng cả tháng ở đây. Tao làm gì kệ tao mày làm thinh là được rồi.

Tôi vội vàng đi gôm phi hành đoàn, nghe nói về Sài Gòn thì 12 giờ khuya tụi nó cũng đi chớ mới có 6 giờ chiều thì còn sớm chán .
Thời gian nầy phi đoàn 219 biệt phái cho Nha Kỹ Thuật nên bất cứ đi đâu chỉ cần báo cáo danh hiệu Long mã, phi vụ đặc biệt thì không ai thắc mắc gì cả.
-Về tới Tân Sơn Nhất chưa tới 10 giờ đêm còn thừa thời gian làm đủ thứ chuyện vui vẻ.

Sáng hôm sau tôi vào tới W6, chỗ để máy bay, thì cả đám mười mấy thằng xin quá giang, tôi nói:
-Tôi đem tàu đi kiểm kỳ mấy anh quá giang sao được.
-Tụi em đều là lính sư đoàn 2KQ, lên Biên Hòa tụi em chờ cũng được.
Tôi chở cả đám lên Biên Hòa, giao tàu cũ, nhận tàu mới xong thì đã 3 giờ chiều, thằng copil gạ: 
_ Tụi mình về Sài Gòn, sáng mai sẽ ra Nha Trang mầy thấy sao?
_Tao thấy tù như chơi, chở cái đám nầy theo thì bể ổ cái vụ sự vụ lịnh về tới Biên Hòa mà lại về Sài Gòn .Thôi mầy đón xe đò về Sài Gòn tao lái ra một mình cũng được.
-Nó có gan cóc tía cũng không dám ở lại.
Trời đã gần tối nên tôi quyết định đi thẳng từ Biên Hòa ra Nha Trang, tức đi ngang Bảo Lộc chớ không đi ngã Phan Thiết.Bay tới gần Bảo Lộc thì gặp trời mưa, tôi bay xuống dưới mây không dám leo lên trên mây. Bất thình lình tàu giựt dữ dội, đồng thời có mùi khét trong tàu. Tôi nghe trong máy thằng cơ phi la lên:
_ Tàu cháy rồi, tàu cháy rồi …

Tôi vội vàng cúp máy rồi lao xuống bãi đất trống trước mặt .Tôi làm một cú low level auto đáp nhẹ nhàng xuống mặt ruộng. Chỉ trong một giây, tôi cắt xăng, tháo seat belt, tung cửa nhảy xuống đất. Ngó lại thì chỉ có mình tôi đứng cạnh chiếc tàu còn tất cả hành khách kể cả cơ phi, xạ thủ đều đứng cách đó cả trăm thước. Không có lực sĩ chạy nước rút nào nhanh hơn đám nầy.

Cánh quạt từ từ quay chậm lại, tôi thấy một bên cánh bị lột một miếng nhôm bằng hai bàn tay, đây là lần đầu tiên tôi có kinh nghiệm: khi cánh quạt UH bị lột lớp nhôm bọc cánh thì keo trong lớp tàn ong cọ sát với không khí phát ra mùi như là tàu bị cháy. Một đám thượng ở cái buôn gần đó thấy máy bay rớt thì chạy tới coi.
Thằng copil nói với tôi:
_ Cái đám nầy mà là thượng cộng thì bỏ mẹ .
Tôi ngoắc thằng cơ phi:
_ Mầy lấy kiềm bẻ miếng nhôm đi, tao ráng lết ra phi trường Liên Khương ở gần đây, lẹ lên, thượng cộng nó tới là tụi mình nát xương.
Thằng cơ phi bẻ miếng nhôm xong tôi quay máy, tàu lắc dữ quá, lắc thì cứ lắc phải rời khỏi chỗ nầy càng nhanh càng tốt. Tôi lết về tới Liên Khương thì đã chạng vạng tối. 

Leo lên đài kiểm soát tôi mượn điện thoại gọi về phi đoàn không được, đành phải gọi về không đoàn. Đ/u Bào, sĩ quan trực không đoàn, bảo tôi đêm nay ngủ tạm ở sân bay Liên Khương, ngày mai sẽ có máy bay lên đón về .
Tôi trở xuống phòng chờ của sân bay cho mọi người biết: Ăn ở phải tự túc, sáng mai mới có máy bay lên đón về.
Mọi người tản ra mạnh ai nấy lo, tôi nói với thằng copil:
-Đ.m.xui quá.
-Tao thấy hên đó, hồi nãy nó lột cánh lúc mình đang qua đèo thì bỏ mẹ. Tao có bà cô ở gần đây, tao với mầy đón xe ôm ra đó ngủ tạm đêm nay. Đêm hôm đó lần đầu tiên trong đời tôi được nhậu thịt gà luộc trộn với lá chanh, uống rượu dứa .Trái dứa to lắm, người ta cắt mặt, khoét cùi rồi bỏ men vào, không biết bao lâu thì trái dứa lên men rượu, uống nó ngọt ngọt cay cay, có lẽ ngon hơn rượu cần .
Sáng hôm sau tụi tôi vào sân bay sớm, thấy trực thăng từ Nha Trang lên thì cả đám chạy ra .Tôi vừa thấy ông Không đoàn phó ngồi ghế trưởng phi cơ thì tôi muốn chạy trở vô, hoặc chui được xuống đất thì càng tốt.

Ổng ngoắc tôi lại, hỏi:
_ Chú mầy đem đổi tàu kiểm kỳ, còn đám hành khách nầy ở đâu ra ?
-Thưa trung tá, tôi chở họ ra.
-Có giấy tờ cho phép chú chở ra không?
-Thưa không.
-Chú chở họ ăn bao nhiêu tiền một người?
_ Đây đều là anh em trong đơn vị, tôi chở họ không có phép thì tôi có lỗi, còn có ăn tiền hay không Trung tá cứ hỏi họ thì rõ .
Ổng quắc mắt nhìn tôi thiếu điều muốn cháy áo:
_ Lên tàu!về Nha Trang chú trình diện tôi ngay.
Về tới Không đoàn tôi gặp anh Bào. Ảnh bảo:
_Mầy xui quá, ngày hôm qua lúc mầy gọi về ổng đang ngồi trong phòng hành quân. Ổng dặn là hôm nay đích thân ổng đi đón tụi mầy về.
_Cám ơn anh, tôi phải vào gặp ổng.
Tôi vào trình diện, đứng nghiêm 30 phút để nghe ông xỉ vả tôi là một sĩ quan vô kỷ luật: Sự vụ lịnh đi tới Biên Hòa mà lại vù về Sài Gòn, chở người không có phép…

Ngày hôm sau tôi vào phi đoàn thì ông phi đoàn truởng nói:
_Chuyện của mày bể rồi, tao không che cho mầy được nữa. Quyền hạn của tao ký mầy 7 củ xin gia tăng, lên ông Không đoàn phó chắc chắn ổng ký mầy 15 ngày.
Mấy ngày sau tôi được lịnh trình diện Tướng Sư đoàn trưởng. Ngày hôm đó tôi mượn được bộ đồ vàng đi trình diện Ông Tướng, Trung uý chánh văn phòng bảo tôi ngồi chờ .
Một thằng thượng sĩ trong đám hành khách bất đắc dĩ của tôi đi ngang, thấy tôi nó hỏi:
-Ông làm gì ở đây?
-Tao chở lậu tụi mầy bị quất 15 củ, bây giờ phải trình diện ông Tướng nữa.
-Ông khoan vào để tôi vô xem sao.
Mười lăm phút sau ông thượng sĩ thân yêu của tôi trở ra, tay cầm xấp giấy phạt của tôi:
-Phải cái nầy của ông không?
-Ừ phải.
Thầy cầm xấp giấy xé rẹt rẹt mấy cái rồi quăng vào sọt rác.Tôi ú ớ:
_ Đ.m. mầy làm …làm vậy chết tao …
_Không có gì đâu ông ơi,ông cứ về coi như chẳng có chuyện gì xảy ra, cũng đừng nói với ai. Tôi làm văn thư ở đây, tôi nói với ông Tướng rồi, ông cứ yên tâm về đi .

Đúng là tôi ở hiền gặp lành. Chỉ bay có nửa đêm thôi mà cũng xui tận mạng, may mà gặp hung hóa kiết.
Kể chuyện tới đây đã quá dài chắc bạn đọc đã chán rồi, rán đọc thêm một chuyện bay đêm chót nữa thôi. Chuyện này đến năm 2010 tài liệu đã được giải mật, tôi mới biết là tôi đã thi hành một phi vụ được ra lịnh từ Mỹ. Lúc đó vào năm 1972 tôi quên mất tháng nào chỉ nhớ là VC xua đại quân tấn công từ Quảng Trị đã đến sông Mỹ Chánh, tướng Trưởng vừa làm tư lịnh Quân đoàn 1, Dù và TQLC ra án ngữ phía nam con sông. Từ phía bắc con sông là địch quân.

Có một lần Phi đoàn 219 biệt phái 4 phi hành đoàn ra Huế đặt dưới quyền sử dụng của Nha Kỹ Thuật. Bốn trưởng phi cơ là Hiệp râu, Phúc dù, Long đầu bạc và tôi. Chúng tôi được ở chung trong khách sạn Thuận Hóa, một ám danh thôi chứ thật ra đây là bộ chỉ huy của Sở Công Tác. Bên ngoài nhìn vào như một cái biệt thự bình thường, sau cánh cổng kín mít có hai biệt kích quân súng cầm tay canh gác. Trực thăng để ở sân bay Tây Lộc cũng có biệt kích quân canh gác 24/24. Nhiệm vụ của chúng tôi là đổ, rước toán vào phía tây Huế và Quảng Trị.

Một ngày nọ, sau khi xong nhiệm vụ chúng tôi được xe đưa về khách sạn thì thấy ông Thiếu tá phi đoàn phó đứng ở parking. Chúng tôi đến chào thì ổng nói:
-Các anh tắm rửa rồi tất cả xuống câu lạc bộ ăn cơm với tôi.
-Được ăn cơm chùa thì tụi tôi lẹ lắm. Cơm nước xong,ổng nói:
-Các anh có thể về nghỉ, riêng 4 trưởng phi cơ ở lại tôi có chuyện muốn nói.
Chỉ còn lại 4 thằng tụi tôi và ông phi đoàn phó, câu lạc bộ tương đối vắng. Ông Phi đoàn phó chọn một cái bàn trong góc.Hiệp râu tính kêu mấy chai bia. 

Ổng nói:
_Khoan đã,các anh nghe tôi nói rồi uống bia cũng được.
Ông tằng hắng mấy tiếng, hình như có cái gì nghèn nghẹn trong cổ của ông:
_ Phi đoàn nhận một phi vụ khó, tôi muốn nói với các anh truớc khi chúng ta vào họp với Bộ chỉ huy Sở Công Tác, đại diện của Đại tá Giám đốc Nha Kỹ Thuật, và đại diện của Tổng Tham Mưu.
Ông ngừng lại mấy giây,tụi tôi thấy rõ là chuyện khó rồi đây, một công tác có dính tới Nha và Tổng thì sao mà dễ được. Ông Phi đoàn phó nói tiếp:
_ Chúng ta phải có hai chiếc đi ra Quảng Trị vào ban đêm, địa điểm chính xác là nghĩa địa của thành phố Quảng Trị. Đường bay các anh sẽ bàn bạc với Sở Công Tác và đại diện của phòng 2 Quân đoàn 1 trong cuộc họp chút nữa đây. Bây giờ tôi yêu cầu các anh trong 4 phi hành đoàn chọn ra cho tôi 2 để thi hành phi vụ .
Anh Phúc nói:
_Thưa Thiếu tá, tôi trước đây ở nhảy dù mấy năm, nếu bị bắn rớt tôi có nhiều cơ hội trở về hơn các anh em ở đây nên tôi xin tình nguyện lái một chiếc.
Hiệp râu nói:
-Tôi trước đây ở bộ binh nên tôi cũng tình nguyện lái một chiếc. 
Ông Phi đoàn phó hỏi:
-Còn copil các anh tính sao? 
Long đầu bạc nói:
-Tôi và thằng Hoành tình nguyện làm copil cho Phúc và Hiệp.
_ Tôi có lời khen các anh, trước phi vụ nguy hiểm tất cả sẵn sàng tình nguyện .Cơ phi, xạ thủ để tôi lo sau, bây giờ chúng ta sang họp với bên Sở, Nha và Tổng tham mưu . 

Buổi họp kéo dài gần 2 giờ đồng hồ. Tóm lại là từ sông Mỹ Chánh trở ra tới mục tiêu không có quân bạn. Nhìn lên tấm bản đồ Quân Đoàn 1, từ sông Mỹ Chánh trở ra đỏ rực những vị trí đóng quân của VC. Nếu bị bắn rớt phải tự động tìm đường về chớ không có tổ chức rescue.

Một chiếc tàu chở hai người mặc quân phục quân chính quy Bắc Việt (đúng ra là VC hồi chánh sau khi học qua các lớp chiến tranh chính trị họ tình nguyện làm việc cho chúng ta). Hai người nầy được trang bị súng AK bá xếp có lắp đạn. Đây là điểm tranh cãi, chúng tôi suốt đường bay sẽ gặp hỏa lực địch liên tục, chúng tôi rất bận rộn, không có thì giờ canh chừng hai người nầy, súng AK lắp sẵn đạn nếu họ muốn khống chế chúng tôi thì thật quá dễ dàng . Ông Phi đoàn phó đề nghị băng đạn phải được tháo ra. Phía Nha cho biết họ cũng đã có thắc mắc như vậy với Tổng tham mưu, nhưng đây là lịnh, chi tiết này không được thay đổi. Quả thật nghĩ đến chuyện ngồi bay với hai họng súng AK ở sau lưng thấy nhột quá. (Vào vùng rồi mấy cây súng AK đang nổ chung quanh làm tôi quên mất hai cây ở ngay sau lưng).
-Chiếc thứ hai chở máy dò, có người của TTM đi theo phụ trách thả máy. Người của Tổng Tham Mưu có máy liên lạc riêng với một chiếc C47 bay phía nam sông Mỹ Chánh.

Còn đường bay thì không nhớ ai đề nghị bay từ biển vào, Phòng 2 quân đoàn 1 cho biết quân Bắc Việt phòng thủ bờ biển rất kỹ vì sợ TQLC đổ bộ từ bờ biển vào . Cuối cùng tất cả đồng ý sẽ bay dọc theo phá Tam Giang. Từ một check point ở đầu Phá, tôi sẽ có nhiệm vụ canh đồng hồ đúng 27 phút 45 giây thì tới. Phúc và Hiệp phải cố gắng bay đúng hướng và giữ đúng tốc độ 100 knots, vì hai chiếc sẽ bay song song sát ngọn cây thì chỉ có cách định hướng và thời gian để xác định mục tiêu. Khi gần tới tôi sẽ đếm ngược 5,4,3,2,1 và bingo là lịnh đáp.

-Ngày hôm sau chúng tôi được nghỉ để chờ tối sẽ thi hành phi vụ. Ông Phi đoàn phó cấm uống rượu làm Hiệp râu buồn quá.
Năm giờ chiều chúng tôi được chở ra sân bay Tây Lộc bằng xe jeep và xe cứu thương bít bùng .Theo lịnh ông phi đoàn phó chúng tôi phải mặc đồ civil tất cả giấy tờ cá nhân gởi cho ông giữ hộ ,có chuyện gì sẽ trao lại cho người nhà . Chúng tôi check tàu xong, chỉ chờ lịnh là đi. Tôi nhìn ra sau thấy hai thằng VC ngầu quá, mặt mày đằng đằng sát khí . Tôi bấm máy nói nhỏ với anh Phúc:
_ Hai thằng nầy mặt mày hung tợn quá, nó muốn giết mình dễ như trở bàn tay.
_ Trong khi bay nó không giết mình đâu tại vì máy bay rớt nó cũng chết, tao sợ nhứt là lúc đáp, tao mắc lo lái, lúc gần đáp mầy lấy cây rulô đang lận lưng ra cầm tay, có gì mầy bắn lại nó .
_ Cha giỡn hoài, hai cây AK chĩa vào lưng tôi rồi mà anh biểu tôi lấy ru lô ra khác nào anh xúi nó bắn tôi trước!

Chúng tôi ngồi trên máy bay cả tiếng đồng hồ thì được lịnh hoãn phi vụ.Ngày hôm sau là một ngày dài chờ đợi. Đến chiều hoạt cảnh diễn ra y chang như hôm trước, cũng hai thằng VC được xe cứu thương bít bùng chở ra sát máy bay của tôi, chỉ một bước đã ngồi trên tàu. Tôi bấm máy nói nhỏ với cơ phi, xạ thủ:
_ Lúc gần đáp hai thằng mầy ngồi sau để ý hai ông cớm này, nhất là khi nó nhảy xuống tàu; hai mũi súng M60 của tụi mầy phải nhắm thẳng vào nó, nếu nó có vẻ muốn bắn vào tàu thì tụi mầy phải bắn nó trước.
-Anh yên tâm, nó mà có vẻ phản thùng tụi tôi sẽ bầm nó nát như tương.
Lịnh cất cánh hơi sớm nên gần đến sông Mỹ Chánh, trước khi lấy hướng đông để ra Phá Tam Giang chúng tôi đậu trên bãi cát chờ mặt trời lặn. Nhìn sang tàu bên kia tôi thấy mặt Hiệp râu nghiêm và buồn, tôi gọi Long đầu bạc:
_ Ê Long, mầy vuốt bộ ria cá chốt của anh Hiệp lên coi, sao nó xui xị vậy .
Hiệp nói:
-Thằng em mầy yên chí, tao đang nghĩ đến chuyện tối nay về dẫn mầy đi nhậu rồi đi lắc đò.

Mặt trời đã khuất, Phúc ra lịnh cất cánh, chúng tôi lấy hướng đông rồi cặp theo Phá Tam Giang về hướng bắc. Đến check point tôi bắt đầu tính giờ bay, Hiệp bay lên song song với Phúc phía bên trái. Trời đã tối. Rời check point chưa được 3 phút VC bắt đầu chào đón bằng những loạt AK bắn vớt đuôi. Càng lên phía bắc tụi nó bắn càng dữ dội, thỉnh thoảng một vài tiếng bụp bụp lúc đạn trúng tàu. Tôi vừa canh đồng hồ, vừa kiểm soát phi cụ vừa nhắc anh Phúc hướng bay và tốc độ.
Còn 5 phút tới mục tiêu, tôi nói:
_ Còn 5 phút, tôi bắt đầu đếm – năm…
…………
_ Bốn.
………..
_Ba …đ. m. có hai cây đại liên hướng 10 giờ, bắn dữ quá. Anh Phúc! bay thấp xuống …
_Thấp gì nữa, sát ngọn cây rồi.
………..
_ Hai…
Chiếc tàu của Hiệp bất thình lình quẹo phải lướt ngang qua đầu tôi . Anh Phúc la:
_ Thằng Hiệp, mầy bay gì kỳ vậy…
_ Một …
Việt cộng bắn liên tục, lửa xẹt đầy trời…
-Bingo.

Anh Phúc làm một cú quick stop rất đẹp, tàu vừa chạm mặt đất, thằng cơ phi nói:
_ Xong rồi, lên đi.
Trong lúc đó hai cây đại liên của VC vẫn quạt như điên về hướng tụi tôi, may là nhờ trời tối và tàu đang ở sát mặt đất, tụi nó chỉ bắn cầu âu chớ chẳng thấy được máy bay. 
Anh Phúc cất cánh, quẹo phải, bay sát ngọn cây, rồi lấy hướng về Huế.
Anh Phúc gọi: 
_Số 2, mầy đâu rồi?
_ Tao đang trên đường về, tàu có trúng đạn nhưng vẫn còn an toàn.
_ Trong lúc họp qui định là bay song song, khi có chuyện mầy quẹo trái còn tao quẹo phải để tránh đụng nhau, sao lúc nãy mầy quẹo phải chút xíu nữa là đụng tao rồi .
_ Tao nhớ, nhưng lúc nãy nếu tao quẹo trái thì đút đầu vô hai cây đại liên, tao nghe thằng Hoành hô( hai) tức là mầy gần đến mục tiêu.Trong khi tàu của tao đã thả hết máy rồi. Tao quẹo phải để clear LZ cho mầy dễ đáp. Trời quá tối tao không thấy tàu của mầy.
Trên đường về tụi tôi vẫn tiếp tục bị bắn, anh Phúc nói:
_Tụi Bắc Việt chắc nó kéo hết vô đây rồi hay sao mà đi đâu tụi nó cũng bắn mình hết vậy.
Rồi thì tụi tôi cũng qua sông Mỹ Chánh an toàn. Đêm đó tụi tôi được Sở Công Tác đãi cho một bữa nhậu linh đình.

Vài tuần sau, hai phi hành đoàn được gọi về Sài Gòn gắn huy chương. Buổi lễ gắn huy chương không giống ai, không diễn ra ở sân cờ hay trại lính nào mà ở khách sạn Lê Lai, phòng Washington. Buổi lễ rất trang nghiêm. Tất cả Mỹ-Việt đều mặc thường phục, nhân viên nhà hàng bị cấm vào, không ai được xưng danh, không được nói đến đơn vị và việc làm. Ông Đại tá Giám Đốc Nha Kỹ Thuật chỉ tuyên bố ngắn gọn chúng tôi là những sĩ quan làm tốt công tác được giao.

Hôm đó tôi thấy nhận huy chương là chuyện nhỏ, chuyện lớn là có một bàn đầy rượu ngon ai muốn uống bao nhiêu cũng được.
Sau nầy khi giấy tờ về tới phi đoàn thì huy chương của tôi trong giấy ghi lộn số quân, không biết con mèo mun nào đã đánh lộn số quân của tôi, thế là công cốc. Thằng văn thư bảo tôi làm đơn khiếu nại, tôi nói:
_ Thôi bỏ đi mầy ơi, của đi thay người, hơn nữa huy chương nầy từ một chuyến bay đêm:
Xui bỏ mẹ.
PILOT DỎM. 

(1).Tôi là dân nhà quê cho nên món cá lóc nướng trui tôi ăn từ nhỏ và ăn hoài tới già cũng không ngán. Từ khi tôi đọc được bài thơ “ Cơn mưa khác” của Cậu Ba Nguyễn Lập Đông thì mỗi lần nghe ai nói hoặc đọc tới chữ ‘con cá lóc’ tôi lại nhớ bài thơ. Xin phép Cậu Ba cho tôi ghi lại đây cho anh em cùng thưởng thức.

N MƯA KHÁC

Mưa phía đông
Kéo thấp ngày nặng trĩu
Nhập hai bờ sáng tối vào chung
Kẻ phủ dụ nhân tình
Đang đu dây cùng sợi mưa tháng tám
Mùa cách mạng đi qua
Như những chiếc loa
Đã hoen rỉ cùng tuyên ngôn, cương lĩnh.
***
Thấy co ro mùa Đông Việt bắc
Cánh đồng Chiêm ngập nước
Nhúm rơm chiều không đủ ấm niêu cơm
Thấy miền Trung hấp hối
Cây ớt chỉ thiên
Mở bung từ kẽ đá
Để ba miền cay xé miệng hôm nay.
Vùng địa linh nhân kiệt
Điểm gánh hai đầu
Đang oằn xuống biển sâu
Thấy Hậu giang hờ hững 
Câu vọng cổ đêm nay
Không làm đầy hơi rượu đế
Con cá lóc nướng trui
Mở mắt đợi chờ
Một cơn mưa khác./.
Diễn giải bài thơ nầy thì dài lắm nhưng tôi tâm đắc nhất là Cậu Ba dùng hình ảnh con cá lóc nướng trui để chỉ MTGPMN sau 75.

(2) Ông Thiếu tá Dũng nầy là thần tượng của tôi cả việc lính như việc dân .Theo như Cậu Ba cho biết thì Ông Dũng là anh cùng mẹ khác cha với Lý Thám Hoa (Lý Tống). Trường Sơn Lê Xuân Nhị cũng đã từng biệt phái (L19) làm việc với Ông Dũng, rất chịu ổng. Ông Dũng là tác giả bài TUÝ CA đã phổ nhạc: rất đạt.
Đặc biệt ông thích hút thuốc lào nên lúc nào cũng cầm cái điếu cày thành ra biệt danh là “Dũng điếu cày”.Ông chơi điệu với đàn em, mỗi lần cho tiền là ngắt một khúc chớ không bao giờ đếm. Có một lần tôi chở Ông đi họp ở Ban Mê Thuột. Máy bay vừa đáp thì có Tr/u Hòa đem xe jeep ra đón.Ông Dũng bảo chạy thẳng ra phố cho anh em phi hành đoàn ăn cơm. Đến khách sạn sang nhất Ông bảo chúng tôi vào đây ăn cơm trong khi chờ Ông đi họp. Chúng tôi chỉ dám kêu mỗi thằng một đĩa cơm vì ổng quên đưa tiền. Khoảng một tiếng sau Tr/u Hòa trở lại thấy tụi tôi ăn cơm dĩa, anh nói:
-Mấy cha làm vậy coi sao được.
Thế rồi anh ta kêu đủ thứ cao lương mỹ vị đầy một bàn thêm một thùng bia để dưới chân còn dặn uống hết cứ kêu tiếp. Anh Hòa nói tụi tôi cứ ăn nhậu thoải mái, anh có công chuyện đi một chút.
Hơn 5 giờ chiều anh Hòa trở lại nói là ông Dũng phải đến ngày hôm sau mới về. Anh lại quầy tiếp tân, một lúc sau trở lại nói là anh đã lấy phòng trên lầu rồi, anh em ăn nhậu xong cứ lên nghỉ .
No say rồi tụi tôi mới lên ngủ, mỗi người một phòng. Căn phòng của tôi sang quá, ra nệm trắng tinh. Mình đầy đất đỏ, tôi cởi đồ ra chuẩn bị đi tắm một phát. Bỗng có tiếng gõ cửa, tôi nghĩ chắc là thằng copil gọi, tôi mặc quần xà lỏn ra mở cửa.
-Một cô mặt hoa da phấn đứng trước cửa làm tôi hoảng hồn tính đóng cửa lại. 
-Cô lộn phòng rồi.
-Không có lộn đâu anh ơi. Anh Hòa bảo em đêm nay ngủ ở phòng nầy mà.
Nói xong cô ta đẩy cửa bước vào, và tôi giống như bao nhiêu thằng đực rựa bình thường khác là cùng phòng với người đẹp như vậy ngu sao ngủ !!!.

Pilot Dỏm  

PILOT DỎM

Trong Quân Ðội có rất nhiều ngành nghề, đó là một sự phân công, mỗi người một việc để cùng nhau chống Cộng một cách hữu hiệu. Riêng tôi được phân công lái trực thăng, tôi rất thích nghề của tôi, nhiều người chê UH1 bay chậm và thấp nên dễ ăn đạn của VC. Tôi lại thích bay chậm và thấp vì đó là điều kiện tốt nhất để thấy rõ hơn vẻ đẹp của quê hương.

Mỗi địa phương có một nét độc đáo riêng, tôi ở vùng 2, những ngày trời tốt tôi chẳng cần bản đồ cũng bay đến ngay chóc chỗ mình muốn đến. Quê hương ta rừng vàng, biển bạc đất phì nhiêu chỗ nào cũng đẹp cả. Nhất là sáng sớm từ Nha Trang bay theo bờ biển về hướng bắc: bên tay trái là những thôn xóm chen lẫn với đồng ruộng xanh tươi. Bên phải thì biển rộng đến hết tầm mắt, rải rác những chiếc thuyền đánh cá nhỏ, xa hơn là các tàu buôn vào nam ra bắc. Mặt trời từ từ lên ở đường chân trời như một cái đĩa khổng lồ màu đỏ tươi, chiếu ánh nắng hồng xuống mặt biển lăn tăn sóng. Khung cảnh hùng vĩ đẹp ơi là đẹp...

Tuy nhiên lái trực thăng không phải lúc nào cũng ngắm trời trăng mây nước như thế. Có lúc tải thương tiếp tế, có lúc đổ rước toán vào cứ điểm của VC làm bia cho tụi nó bắn, có lúc chở xác tử sĩ đã thối rữa hơn nửa tháng rồi. Phi vụ nào cũng có niềm vui riêng. Phi vụ nầy tiếp theo phi vụ kia cho đến ngày 1/4/75 thì tôi nhận phi vụ cuối cùng, xin kể lại để các bạn nghe chơi

Ngày 1/4/75 tôi lái chiếc gunship số 1 dẫn theo chiếc gunship số 2 và 3 chiếc slick. Chúng tôi làm việc cho Lữ Ðoàn 3 Nhảy Dù đóng ở Dục Mỹ. Trên phi vụ lệnh ghi 7h30 cất cánh. Khoảng 6h15 tôi tà tà vô tới phi đoàn, tưởng là sớm lắm rồi. Nào dè vừa đút đầu vô phòng hành quân, thấy ông trưởng phòng, tôi chưa kịp đưa tay chào thì ổng hối như lửa đốt đít:

- Chú đưa họp đoàn cất cánh lẹ lên. Phi Vân (Phòng Hành Quân Chiến Cuộc của Không Ðoàn) ra lệnh cho chú phải cất cánh lúc 6h30.

Tôi không lạ gì cái lệnh kiểu này. Lúc này Cộng quân đánh dữ quá. Quân ta thất thủ liên tiếp. Từ Quảng Ngãi trở ra Cộng Sản nuốt rồi. Ban Mê Thuột vừa mất kéo theo gần 1/5 Phi Ðoàn của tôi vừa chết vừa bị thương. Trong tình hình như thế, chuyện cất cánh sớm hơn một giờ đâu có gì là lạ.Sau khi cả 5 chiếc lấy xăng đầy đủ, sắp hàng dọc trên phi đạo 90, sẵn sàng cất cánh, tôi gọi cho Phi Vân báo cáo cất cánh lúc 6h40 đủ 2 gunship và 3 slick.

Vừa đáp xuống Phi trường Dục Mỹ, tôi thấy ngay có chuyện khác thường: Mới hơn 7 giờ sáng mà lính tráng nhộn nhịp thế này! Vào đến phòng họp dã chiến của Lữ Ðoàn 3 Dù tôi thấy không khí thật nghiêm trọng. Ðầy đủ cả Bộ Chỉ Huy Lữ Ðoàn. Ngay sau đó một Thiếu tá Dù lên cho biết: Ðêm qua Cộng quân đã tràn ngập Tiểu Ðoàn 2 Dù. Toàn Tiểu Ðoàn 2 đã phải phân tán làm thành từng toán nhỏ tản lạc trong rừng. Ông yêu cầu họp đoàn trực thăng tìm mọi cách đưa các toán chạy lạc trong rừng về sân bay Dục Mỹ. Tôi nhận lệnh, lấy các tần số liên lạc rồi trở ra tàu. Tôi thấy rõ tình hình bi đát quá...

Sau khi Ban Mê Thuột thất thủ, Lữ Ðoàn 3 Dù được điều động về trấn đóng ở đèo Phượng Hoàng. Tiểu đoàn 2 đóng ở đầu đèo hướng Ninh Hòa, tiếp theo Tiểu đoàn 5 và 6 rải quân dài về hướng Khánh Dương. Cả Lữ Ðoàn đóng quân dọc theo con đường dài hơn 14 cây số. Dù không phải là sĩ quan chỉ huy bộ binh tôi cũng hiểu đóng quân kiểu này rất bất lợi, cộng quân đánh khúc sau thì khúc trước bị bao vây cô lập ngay.



Nhảy Dù không hổ danh là các chiến sĩ thiện chiến nhất của QLVNCH. Ðóng quân xong chưa được mấy ngày thì Lữ Ðoàn 3 Dù lập được một chiến công rất oanh liệt. Sau khi nuốt gọn Ban Mê Thuột và quận Khánh Dương, Cộng quân thừa thắng xông lên, đưa một đoàn xe hơn 40 chiếc có cả xe tăng nối đuôi nhau đi vào đèo Phượng Hoàng để xuống miền duyên hải Ninh Hòa. Các chiến sĩ Dù bình tĩnh để đoàn xe địch lọt hẳn vào tầm hoả lực của quân ta rồi mới khai hoả. Kết quả là nguyên đoàn xe của Cộng quân nằm tại chỗ, chỉ có một số rất ít VC lủi vào rừng trốn thoát. Bị cú đánh dập đầu, sứt trán nầy Cộng quân khựng lại mấy ngày. Sau đó thấy được yếu điểm quân ta nên điều quân bọc hậu, bất ngờ tràn ngập Tiểu đoàn 2 Dù đêm 30/3 rạng sáng 1/4/75. Vậy là Tiểu đoàn 5 và 6 Dù bị VC bao vây trước sau và hai bên là núi dốc dựng đứng.
                      Tiểu Đoàn 3 Nhảy Dù

Tôi rất khâm phục tinh thần kỷ luật của các chiến sĩ Dù. Thất tán trong rừng nhưng tất cả các toán đều có kỷ luật nên chúng tôi gặp toán nào là nhanh chóng bốc ra ngay. Tôi đang bay gunship, tàu rất nặng, khi gặp các toán nhỏ 5 người trở lại, tôi cũng đáp xuống để đưa họ về sân bay Dục Mỹ. Ðến hơn 9 giờ sáng thì nhận lệnh của Lữ Ðoàn: Chỉ để lại 2 chiếc slick tiếp tục tìm các toán lạc trong rừng, còn 2 gunship và 1 slick thì chuyển Bộ Chỉ Huy Lữ Ðoàn về đèo Ruột Tượng phía bắc Nha Trang. Biết là sai nguyên tắc nhưng trong tình thế cấp bách tôi cũng dùng gunship tải người, được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Ðến hơn 11 giờ sáng tôi được lệnh của Phi Vân bảo dùng 2 gunship và một slick ra Tuy Hoà rước Tướng Cẩm. Phi Vân đọc tần số liên lạc với Tuy Hòa ngay trên UHF. Tôi rủa thầm mấy cha ở Phi Vân, hôm nay sao các cha không có ý thức phòng gian bảo mật gì ráo. Chuyện bí mật mà đọc luôn bạch văn trên tần số quen thuộc như là vào quán gọi phở. Nhận lệnh là thi hành ngay. Trên đường bay ra Tuy Hoà tôi chửi thầm Phi Vân : Trong tình thế dầu sôi lửa bỏng đến nơi như thế này đi rước một ông tướng mà điều tới 2 gunship và 1 slick. Nhưng vừa qua khỏi đèo Cả tôi thấy ngay Phi Vân có lý hơn tôi. Từ xa tôi thấy thị xã Tuy Hoà chìm trong khói lửa, hàng ngàn dân lẫn lính bồng bế, dắt díu nhau đi đến bờ biển. Tôi dò tất cả các tần số liên lạc nhưng chẳng có ai trả lời tôi. Gần đến sân bay Tuy Hoà tôi thấy thị xã như một thành phố chết. Có lẽ tất cả dân đã đổ ra bờ biển cả rồi. Rất nhiều đám cháy đang bùng lên khắp thị xã. Tôi biết ngay Tuy Hoà đã lọt vào tay VC rồi. Thật là đáng tiếc, đáng thương cho một thành phố thân yêu. Một thành phố không quá lớn như Ðà Nẵng, không đẹp đẽ như Nha Trang, không ăn chơi bất cần đời như Pleiku. Một thành phố nhỏ mang dáng dấp nửa chợ nửa quê , thành phố đáng yêu, trong đó tôi yêu nhất hai nơi:

Một là quán cà phê Diễm, quán cà phê nhỏ có cô chủ quán với đôi chân mày đẹp nhất thế gian. Ðôi chân mày không đậm lắm không nhạt lắm, không cao lắm không thấp lắm, không cần cắt gọt tỉa trim gì vẫn là đôi chân mày đẹp nhất. Tôi không phải là văn sĩ nên không tả hết nét đẹp của đôi chân mày này. Tôi không phải là hoạ sĩ vẽ lại cho các bạn chiêm ngưỡng. Nhưng tôi có thể nói chắc đây là đôi chân mày quá đẹp. Tôi không mê làn da cô trắng, eo cô thon, vú cô to, mông cô tròn, tôi chỉ mê đôi chân mày đẹp không thể tả. Thôi từ nay vĩnh biệt cô rồi. Tiếc thay!.

Hai là quán thịt chó ở cuối phố. Quán thịt cầy thì đâu cũng có, nhưng không đâu có món thịt luộc ngon như ở đây. Ðúng hơn là thịt hấp chớ không phải luộc. Thịt được ướp gia vị trước, kỹ thuật ướp thật độc đáo, vừa ăn lắm. (Vì là độc đáo nên tôi không biết họ làm sao để phổ biến cho các bạn làm thử). Sau khi ướp xong cục thịt được bó lại bằng dây như đòn bánh tét, xỏ dọc một cây theo chiều dài cục thịt rồi gác lên chảo dầu phọng đang sôi. Cục thịt chín là nhờ hơi nóng từ chảo dầu xông lên. Xắc một lát thịt, đừng dầy quá làm bạn ngán, đừng mỏng quá không đã, chấm vào chén mắm tôm thật cay. Vừa nuốt xong miếng thịt phải chiêu ngay nửa cái xây chừng rượu đế. Trời ơi, đã ơi là đã! Cái nồng của đế, cay của ớt, ngọt thơm béo và hơi dòn của thịt cầy, tất cả hòa tan trong nỗi sướng cực kỳ. Không sướng nhất thì cũng nhì chớ không thể là hạng ba được.

Các bạn chớ trách sao phi vụ rước tướng không lo mà chỉ nhớ gái với thịt cầy. Thật ra nhưng ý nghĩ lòng thòng ở trên chỉ thoáng qua trong vài giây mà thôi. Tại tôi không phải là văn sĩ nên viết dài mà ý chẳng bao nhiêu. Làm sao bì được với Cậu Ba Nguyễn Lập Ðông chỉ cần một câu :"Bạn về như ánh kiếm Kinh Kha" : có 7 chữ mà gồm cả ý nghĩa cổ kim, làm ta hình dung ngay được người anh hùng với chuyến đi hiểm nguy vạn dặm.

Nghỉ gì thì nghỉ, tay tôi vẫn còn trên cần lái, mắt quan sát khắp thành phố, tai nghe ngóng tiếng súng AK. Thằng copil tiếp tục gọi hết tần số này đến tần số khác. Vòng vòng mãi phát chán mà chẳng liên lạc được với ai, lấy ai mà rước đây ! Phải chi VC bắn lên thì tôi có chỗ xả đạn và rocket xuống cho nhẹ bớt tàu. Ðàng này nó im re, không có bóng dáng, tăm hơi gì Cộng sản cả thì lấy gì làm đích để bắn.Bỗng tôi nghe tiếng thằng gun 2 eo éo trong earphone :- 1 đây 2 gọi.- Gì đó mậy?- 2 còn 300lbs xăng .Tôi liếc mắt thấy tàu tôi cũng còn cỡ đó . Ðủ để về Nha Trang . Tôi gọi :- Phi Vân đây Long Mã.- Phi Vân nghe- Tôi rà đủ các tần số bạn cho và các số nhà quen thuộc khi tôi làm việc tại đây mà không liên lạc được với ai cả. Thành phố và tiểu khu đang cháy. Xăng tôi còn 300lbs.- OK, Long Mã về Nha Trang đổ xăng chờ lệnh.- Ðổ xăng xong cho tàu phải đổ đầy cơm cho tôi mới chờ lệnh được.- Nghe năm.

Tôi quay trở lại Nha Trang mà trong lòng thấy mất mát nhiều quá. Tôi như con cá nằm trên thớt, lưỡi dao Cộng Sản sắp bập xuống rồi mà tôi không xoay sở được gì cả . ÐM mấy thằng VC có bao nhiêu món ngon vật lạ nó đều dành cả rồi. Ðầu tiên là Ban Mê Thuột nơi đất lành chim đậu, có cà phê ngon nhất nước, thịt rừng đủ loại lúc nào cũng có với giá rẻ rề. Tiếp đến là Kontum, nơi có giàn bầu nổi tiếng lúc nào cũng có trái non thơm phức chớ không có trái sồn sồn bao giờ.... Pleiku với nguyên một dãy phố cà phê đèn mờ, nhạc xập xình suốt đêm, mặt trời lên thì đi ngủ. Rồi đến Huế có sông Hương với một bầy đò nhỏ lắc lư chèo tới chèo lui suốt ngày lẫn đêm. Quán cơm ở Ðập Ðá có món tôm chua ăn với rau và thịt luộc tụi nó cũng dành mất rồi. Ðà nẳng có món tré không nơi nào bắt chước được 100% và một dãy bê thui ở chợ Cồn, VC gặm mất cuối tháng ba. Hôm nay tụi nó xơi tái đôi chân mày của cô bán cà phê, thiếm xực luôn quán thịt cầy ngon số một. Tiếc quá.

Ðến Nha Trang tôi gọi đài xin đáp, đổ đầy xăng và đem tàu về ụ đậu, quay đầu về hướng biển tức runway ở sau đuôi. Tôi tắt máy và phân vân không biết phải chọn một đĩa bò kho bánh mì ở câu lạc bộ 215 hay là tô hủ tiếu ở quán Thùy Dương. Tôi không thể ra cổng ăn cơm được vì mấy ngày nay dân và đủ mọi sắc lính tập trung ngoài cổng sân bay nhiều quá, quân cảnh kiểm soát rất gắt, ra vô khó khăn lắm. Tôi đang cân nhắc lợi hại giữa đĩa bò kho và tô hủ tiếu thì bỗng nghe tiếng súng nổ vang. Tôi giật mình nhảy xuống khỏi tàu. Thằng cơ phi chụp cây M16 cùng tôi chạy đến cuối ụ để nhìn về hướng Không Ðoàn. Hàng trăm người , áo màu của dân lẫn áo xanh, áo rằn ri của lính đang chạy uà về dãy trực thăng mà tôi đang đậu. Thằng cơ phi hạ khẩu M16 xuống định bắn. Tôi đỡ nòng súng lên và la :

Mày bắn chết dân làm sao, lại tàu mau lên. Tôi phóng lên ghế lái và quay máy, chưa tới một phút là tôi đã đủ RPM để cất cánh. Quay lại phía sau tôi thấy trên tàu đầy nhóc lính phe ta có đến mười mấy tên. Nặng quá! làm sao lên nổi! Tôi bấm nút release hai bó rocket rớt cạch cạch xuống đường. Nhìn ra ngoài tôi thấy hai thằng lính có lẽ là lính phi đạo, đang cầm hai cây M16 chắc là tụi nó thấy tàu gun mà chở đông quá nên không dám lên. Tôi bấm máy gọi thằng cơ phi : Mày nắm đầu hai thằng đó kéo lên tàu, không thì mình lên nó sẽ bắn đó!. Thằng cơ phi lại nắm cổ hai ông con kéo lên tàu. Tôi kéo collective lên, tàu nặng quá tuột tua, tôi phải nhồi mấy cái nó mới lên được khỏi ụ. Vừa trống tầm mắt tôi thấy một chiếc UH-1(hướng 4 giờ của tôi ) nhào đầu vô ụ gãy làm đôi. Xa hơn một chút, gần runway, một chiếc UH khác lăn tròn trên mặt đường như con cá lóc bị đập đầu bốc khói bụi mịt mù. Tôi đẩy tàu tới bay ngang qua ụ đậu về hướng biển. Ðược khoảng 70 mét thì trước mặt tôi một đường 3 giây điện cao thế chắn ngang cao quá . Tôi không còn kịp suy nghĩ gì cả, bởi vì nếu suy nghĩ chần chờ thì chiếc tàu nhào vô đường giây điện rớt cháy chết hết cả tàu rồi. Phản xạ tự nhiên, chắc là các bài học ở trường bay đã nhập tâm bây giờ tự động phát ra. Tôi đạp mạnh pedal phải. Tàu mất đi lực cản của cánh đuôi nên quay đầu về phải song song với đường giây điện, đồng thời cánh quạt chính có thêm được sức nâng bốc lên được một chút vừa đủ lướt ngang qua đường giây điện như một lực sĩ nhảy cao. Chờ cho có khoảng cách clear cái đuôi tôi đạp mạnh pedal trái, tàu quay đầu trở lại, chìm xuống một chút rồi tà tà bay tới. Thế là nguyên một hàng dương từ đó ra tới biển bị cánh quạt của tôi chém bay hết ngọn. Ra tới gần bờ biển, lại thêm một đường giây điện cao thế khác. Lúc nầy tàu tôi được 60 knots rồi. Tôi không dám kéo thêm collective, tàu nặng quá kéo nữa sẽ bị tuột tua. Tôi bình tĩnh gò nhẹ cyclic về phía sau : giảm tốc độ để lấy cao độ đó mà. Thế là tôi qua khỏi đường dây điện ngon hơ. (Tôi kể đoạn này chắc chỉ có mấy thầy trực thăng như Phong bụng, Hưng vệ sinh, Thụy mụn, Danh sữa, Luật cọp. Tòng vịt bông v.v.. hiểu ra ngay là tôi muốn nói cái gì . Còn quý ông anh khác chắc là rủa rằng : thằng này xạo ke ..).

Vừa qua khỏi đường dây điện tôi cắm đầu tàu xuống để lấy nhanh tốc độ, đồng thời quẹo qua phải dọc theo bờ biển. Trước mặt tôi khoảng 300 mét là hai chiếc Chinook. Tôi thấy từ hai chiếc Chinook thỉnh thoảng có một chấm đen đen rớt xuống biển. Tôi rủa thầm 2 thằng Chinook quăng đồ gì kỳ quá. Quan sát kỹ tôi thấy không phải đồ mà là người ta, vừa rớt tay chân vừa quơ loạn lên trong không khí .

Chinook bay càng nhanh người ta rớt xuống càng nhiều . Bổng tôi nghe trong earphone tiếng khóc than : Trời ơi, con vợ tôi kẹt lại Nha Trang rồi, Ông cho tôi xuống đi. Tôi biết ngay là thằng cơ phi, nãy giờ qua mấy cú thoát chết trong đường tơ kẽ tóc nó điếng quá nên khóc không nổi. Bây giờ cơn nguy đã qua, nó nhớ vợ bỏ tiếc quá nên bật ra tiếng khóc than. Tôi bấm máy : ÐM mày có im không. Vợ mày mai mốt mày về, mất màu đi đâu mà sợ. Coi người ta rớt chết như sung kia kià. Nãy giờ bị đám khách lấn ra sau nên nó không thấy gì phía trước. Nghe tôi nói nó ngoái cổ nhìn, thấy kinh khủng quá nên im luôn. Hai chiếc Chinook bay càng lúc càng nhanh, bao nhiêu người bám chung quanh chịu không nổi sức gió đẩy nên đều rớt hết xuống biển. Tụi nó vẫn bình thản lấy cao độ bay thẳng về phiá nam mất dạng. Trong đời sao có những thằng tàn nhẫn như vậy!. Trong lúc cấp bách người ta đeo theo tàu, ra khỏi sân bay tức là hết nguy hiểm rồi, tại sao không đáp xuống bãi biển hay bãi đất trống nào đó cho người ta xuống hoặc vô bên trong. Nỡ lòng nào bay luôn cho bao nhiêu sinh mang con người làm mồi cho cá. Hai chiếc Chinook nầy chắc chắn không có ông anh Dương Thành của tôi vì anh hiền lành đức độ dễ gì chuyện ác vậy mà anh làm (kỳ tới gặp lại nhớ cho tụi nầy chai rượu nghe cha, mới nâng bi ông một phát đó, đã không ?).

Tôi bỏ hai chiếc Chinook, vòng qua phía tây của sân bay Nha Trang . Tôi nhìn xuống sân bay thì thấy một cảnh rất là hỗn loạn. Vừa dân vừa lính chạy loạn cào cào như một lũ điên. Giống như ta cầm cây quơ trong ổ kiến, tụi nó chạy lung tung không phương hướng gì cả. Trứơc trạm Hàng Không Quân Sư một chiếc C130 đậu mà người ta bu quanh đến cả ngàn người. Chiếc C130 này dù có nhúc nhích cũng khó, nói gì đến cất cánh. Tôi gọi Phi Vân khản cả cổ mà chẳng ai lên tiếng . Tôi chửi luôn cũng không ai trả lời , trả vốn gì cả. Bỗng tôi nghe tiếng ông Thiếu tá Phi đoàn phó trong tần số nội bộ UHF :- Hoành, mầy nghe tao không ?- Tôi đang nghe đây, Thiếu tá.- Hợp đoàn mầy đâu rồi ?- Hợp đoàn gì nữa! Hai thằng slick còn làm ngoài Dục Mỹ. Hai gun và một slick về đây lấy xăng , gặp loạn tôi bay lên chút nữa chết rồi đó ông ơi. Thằng gun 2 và slick lên chưa tôi không nghe được tụi nó.Thằng gun 2 lên tiếng : Tụi tôi đang đổ xăng thì súng nổ, tôi bốc lên liền vậy mà 5 thằng nhảy lên hồi nào không hay.Ông Phi đoàn phó : Hoành mầy dẫn tụi nó về Phan Rang, tao ở lại cố liên lạc với Không Ðoàn rồi xuống đó sau.Tôi gọi gun 2 hẹn gặp nhau trên quán số 1 để cùng nhau xuống Phan Rang.Tôi bay về đầu tây bắc của Phi trường. Nhìn xuống khu Trung Tâm Huấn Luyện thấy vắng lắm không có vẻ gì đánh đấm cả. Kia là mấy dãy nhà cây hai tầng mà lúc còn khoá sinh 69A tôi đã ở. Kià là hàng dương lúc tôi còn huấn nhục mới cao ngang ngực mà bây giờ cao tới nóc nhà rồi. Kìa là phạn xá lợp tôn, nơi tôi muốn vô phải chào kính, xưng tên rồi đi cơ bản thao diễn đến chỗ ngồi. Suất ăn chủ yếu là cơm, thịt cá chỉ là hoa hoè trang trí thôi, đôi khi ăn cơm với nước trà vậy mà ai cũng mập mạnh lắm. Hôm nay khu ở của khóa sinh vắng vẻ quá , bình thường phải có người đi tới đi lui còn bây giờ chẳng có ma nào cả.

Qua khỏi TTHLKQ là khu nhà lụp xụp rồi tới phố . Kià Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Khánh Hoà còn nguyên. Trên cột cờ vẫn còn phất phới lá cờ vàng ba sọc đỏ. Tôi không thể lầm Bộ Chỉ Huy Cảnh Sát Khánh Hoà được vì ngay bên cạnh là quán gỏi lòng bò quen thuộc có hũ rượu thuốc uống không bao giờ cạn.Phố Nha Trang người ta đi lại nhộn nhịp , hoàn toàn không thấy dấu hiệu gì VC đang tấn công cả.Ðến trên quán số 1 thì tôi thấy gun 2 và slick xa xa ngoài biển . Tôi bấm máy nói với copil: Hai thằng đó bay chắc cú quá, ngoài biển đâu có VC bắn tụi nó. Tôi gọi hai ông con bay vô rồi cùng nhau lấy hướng nam về Phan Rang. Ngang qua sân bay Nha Trang tôi chợt nhớ tài sản tôi còn để nguyên trong tủ sắt ở Phi Ðoàn, luôn cả chiếc Honda làm chân để ở nhà xe nữa. Thế là tôi mất tất cả. Lâu nay tôi đã nghèo, bây giờ càng mạt rệp, sạch sành sanh cả rồi. Vừa buồn vì mất của, vừa mệt, đói và khát, tôi giao tay lái cho copil rồi ngã lưng vào ghế lái, tôi thấy rã rời chán nản tột cùng. Tôi xuống tới Phan Rang thì cả chục ông anh lanh tay lẹ chân hơn tôi đã ở đó lúc nào không rỏ.

Ðài kiểm soát Phan Rang rất ác, nhất định không cho tụi tôi đáp ở phía tây phi đạo, tức là khu có quán ăn uống, bắt chúng tôi phải đậu ở phía đông toàn là sân xi măng, cỏ và kẽm gai , chẳng có gì lót dạ cả. Ðường qua phía tây xa quá, có đi bộ chắc là xỉu dọc đường. Chẳng biết liên lạc với ai để xin tiếp tế. Tội nghiệp cho thằng tôi đã làm hàng ngàn chuyến tiếp tế mà bây giờ xin một bịch gạo sấy, một gói mì, một ca nước cũng không có.

Tôi đi vòng vòng cả chục chiếc tàu mà không ai có gì xin đỡ cho qua cơn đói khát. Tôi quay trở lại tàu. Ðám khách không mời ngồi lì trên tàu không thèm xuống, chắc họ sợ rời tàu, tôi quay máy bay đi họ leo lên không kịp. Giữa đám Không Quân có một anh Thiếu uý Bộ Binh. Tôi hỏi anh ta: Anh ở đơn vị nào mà ở đây? Một Trung sĩ già Không Quân trả lời thay: Dạ em tôi đó Ðại uý xin ông cho nó quá giang.- Quá giang gì mà quá giang , anh biết tôi đi đâu không mà quá giang?Cả đám nhao nhao: Ðại uý đi đâu tụi em theo đó!Tôi nhận ra đám nầy đã tiên đoán tình hình từ trước. Có chuẩn bị cả rồi nên vừa có động là phóng lên chiếc tàu nào gần nhất. Tôi thấy mình ngu quá. Ngày này qua ngày khác bị thằng Phi Vân quay như chong chóng, hết lên rồi xuống, hết xuống lại lên không tiên liệu điều gì hết nên đến lúc động thì mất sạch.

Ông Phi đoàn phó đáp, tiếp theo là hai thằng đi cho Lữ đoàn 3 Dù. Ông Phi đoàn phó nói: Tao liên lạc được với Ðại tá Không Ðoàn Trưởng rồi, chút nửa ổng sẽ qua đây.Tôi hỏi: Thiếu tá có xin được chút gì cho anh em ăn đỡ không ? Hay là mượn một chiếc xe tụi tôi đi ăn cũng được.- Tụi mầy chờ đó, chút nữa ổng qua rồi tính.Cả tiếng sau ông Ðại tá tới. Tội nghiệp nước da ổng ngâm đen bây giờ đen thui rồi chớ ngâm gì nữa. Giữa trời nắng gắt mà ổng không có cái nón để che cái trán hói.Xe jeep vừa đậu thì cả đám bu lại. Ổng bảo :- Tôi đã liên lạc về Nha Trang rồi , bây giờ sân bay lập lại trật tự được rời. Một số đông anh em KQ thuộc Sư Ðoàn và TTHLKQ đang tập trung tại sân cờ của Không đoàn.

Tất cả anh em phải bay về Nha Trang rước đồng đội của chúng ta về đây. Tàu gun thì bỏ đạn và rocket cho nhẹ mà chở người , tần số liên lạc là đài kiểm soát Phan Rang, tôi sẽ ở đó.Nói xong ông rồ máy chạy thẳng , không kịp cho đám lính đói xin ăn.Ông Phi đoàn phó ngoắc tôi lại ra lịnh:- Tụi mình sẽ đáp một hàng dọc cùng một lúc , đáp từng chiếc tụi nó ùa lên sẽ không cất cánh nổi . Ðáp xa đám đông để có thì giờ xoay sở . Không được bắn. Nếu có súng bắn trúng bất cứ chiếc nào trong hợp đoàn thì quay trở lại Phan Rang không đi nữa . Thằng T mày đi chót lãnh nhiệm vụ rescue, chở 4, 5 người thôi để chiếc nào gặp nạn thì mày xuống cứu. Xong, tất cả về tàu chuẩn bị đi.

Năn nỉ mãi đám khách của tôi mới chịu rời tàu và phụ đẩy mấy thùng đạn xuống đất. Thằng xạ thủ của tôi để lại mỗi cây minigun một dây đạn chừng sải tay. Tôi bảo nó: súng nầy mà mầy để bao nhiêu đạn nó chỉ ho một cái là hết. Mày bỏ đi, để nó tòng teng gió đánh văng trúng cánh đuôi thì tụi mình đi đái hết. Tàu của mình không có cửa nên tụi nó dễ ùa lên lắm. Mày nhắm chừng khoảng 12,13 người lên tàu rồi thì đừng cho lên nữa. Bất cứ tình huống nào mầy cũng ngồi trên tàu, mày xuống đất tao hốt lên bất tử, mày kẹt lại tao sẽ bỏ luôn đó. Nhớ nghe.

Thế là cả hợp đoàn mười mấy chiếc trở về Nha Trang để đón lính di tản. Công việc tương đối êm. Xong líp thứ ba thì tôi đói và khát quá, từ sáng tới giờ khoảng 5 giờ chiều mà trong bụng tôi có gì đâu. Tôi thấy Trung uý C. tàu của nó cột cánh lại chẳng đi rước ai cả nó đang ngồi nhìn trời hiu quạnh. Tôi bay rề lại, nó bắt buộc phải chú ý tới tôi vì bị gió và cát thổi tung vào mặt.Tôi ngoắc nó lại hỏi : Ê, tàu của mầy sao vậy?- Engine chip detector cháy.- Tao mệt quá rồi, mày lên tàu nầy bay dùm tao, chắc một líp nữa là xong. Làm ơn đi mày.Nó không biết tôi nói dóc nên nhận lời . Nó vừa nhận lời là tôi lẹ làng tuột xuống khỏi ghế, sợ nó đổi ý. Tôi không biết nó làm mấy líp chỉ nhớ khi nó trả tàu cho tôi thì trời vừa tối.

Một chiếc xe jeep từ hướng tây chạy qua. Tôi rủa thầm: ÐM chuyến nầy mà không có đồ ăn, nước uống tao sẽ cướp xe. May quá, trên xe jeep có hàng trăm gói mì và gạo sấy. Một cái nồi nhôm to tướng đựng nước uống, chắc là mới mượn của nhà bếp nào đây nên váng mỡ nổi đầy trên mặt nước. Kệ mẹ, có nước là quí rồi. Tôi chộp ngay hai gói mì, bỏ vào túi một gói, xé ngay một gói nhai rao ráo, chẳng cần đun nấu gì cả. Tôi nhớ có một quới nhơn nào đó đưa cho tôi một cái ca nhà binh. Tôi chen vào múc ngay một ca nước đầy uống một hơi hết ca, chơi thêm một ca nữa sơ cua rồi tà tà đi về tàu. Tôi xé luôn gói mì thứ hai tính làm luôn cho tiện việc sổ sách. Tôi mới nhai được nửa gói mì thì ơ kìa sao cái bụng nó râm râm đau. Tôi nghi là tại nước dơ? hay là tại gói mì khô mới vô gặp ca nước nên nở ra lẹ quá làm ngộp mấy con lãi. Tôi cất kỹ nửa gói mì còn lại, tìm chỗ ngã lưng cái đã... Ðám khách của tôi vẫn kiên trì bám trụ đầy nhóc trên tàu. Tôi đành phải nằm trên nền xi măng, gác đầu trên càng tàu. Trên trời đã có mấy vì sao lấp lánh. Tôi không quen nằm trên nền xi măng nên lưng đau quá. Nhất là cái đầu gác trên càng UH không có tư thế nào êm cả. Tôi rút cái calô để gối đầu, cấn cái lon đại úy quá. Tôi nổi cáu gỡ 3 cái bông mai ném vào bụi cỏ gần đó. Thằng copil chọc quê:- Ba cái bông mai mà chê sao quăng đi vậy ông.- Ðại tá cũng chết cú nầy, đại úy nhằm nhò gì mậy. Ê mày còn thuốc không cho tao xin một điếu coi.

Nó rút ra một gói con mèo không đầu lọc, còn đúng hai điếu, nó chia cho tôi một điếu. Rít một hơi thuốc dài, tôi thấy đắng quá! Một bầu tâm sự não lòng, hay là mệt quá, hay là cái gì khác nữa.. sao hút thuốc con mèo đắng quá vậy! Tôi rít một hơi nữa xem sao, chẳng ngon hơn chút nào. Tôi thấy đám khách nhìn tôi có vẻ thèm. Tôi hỏi :- Có anh nào hút thuốc không?Cả đám nhao nhao: Dạ em, dạ em.

Tôi đưa điếu thuốc cho bàn tay gần nhất. Nó run run đưa điếu thuốc lên môi rồi rít một hơi quá dài. Ðiếu thuốc ló ra một cục than đỏ rực. Nó tính tham lam làm tiếp hơi thứ hai nhưng không kịp nữa rồi, một bàn tay đưa ra kẹp lấy điếu thuốc trên môi tên đang hút. Chàng thứ hai làm một hơi dài không kém chàng thứ nhất. Ðến chàng thứ ba thì điếu thuốc gần hết rồi. Chàng thứ tư thì điếu thuốc không còn đủ dài để kẹp giữa hai ngón tay, nó cầm điếu thuốc bằng hai đầu ngón tay, cầm một chút xíu thôi vừa đủ cho khỏi rớt rồi đưa lên rít. Tôi thấy đầu than đỏ từ từ chạy đến tận môi anh ta phun phèo một cái rồi đưa tay quẹt mỏ lia lịa, chắc là nóng lắm. Tôi lấy làm lạ, chàng nầy nuốt khói hết sao mà không thấy phì ra. A ! kia rồi! Rất từ từ anh ta nhả khói bằng hai lỗ mũi, mắt lim dim lộ vẻ khoái lắm.

Tôi nằm xuống mà lòng buồn bực quá. Ðơn vị gần như tan rã cả rồi. Cuộc đời binh nghiệp tiêu tan. Tiếc cho cả chục can mồ hôi lúc còn ở quân trường khoá 69A. Những ngày trực gác, bay bổng ở phi đoàn, vào sanh ra tử rốt cuộc là công cốc. Cấp bực lên như diều gặp gió, lấy một mai, hai mai rồi ba mai dễ như khều mà bây giờ mất trắng. Ngoài bộ đồ bay đang mặc, hình như không có thứ gì đổi được một xị rượu thuốc! Trằn trọc một hồi tôi ngủ quên lúc nào không rõ.

Khi thức dậy thì đã hơn 4 giờ sáng. Ðám khách của tôi vẫn còn ngủ ngồi trên tàu. Nhìn qua các tàu khác tôi thấy từng nhóm tụ nhau đấu láo. Tôi đi vòng vòng nghe ngóng tình hình, không có gì lạc quan cả. Ðất nước càng ngày càng thu hẹp quá nhanh. Cộng quân chiếm lấy như vào chỗ không người. Quân ta chưa đánh đã thua.Trời dần sáng. Tôi rủ thằng copil cầm theo cây M16 đi tìm coi có con nào nhúc nhích, chẳng hạn như thỏ, mèo, rắn rùa gì đó.. bắn đem về nướng lên làm bữa điểm tâm. Chẳng có con nào ngu như tụi tôi, tụi nó lủi về chốn an toàn từ lâu rồi.Mặt trời đã lên khỏi ngọn cây. Ông Phi đoàn phó được một chiếc xe jeep chở qua. Tôi ngạc nhiên ông này qua phía tây lúc nào hay quá vậy.Ông gom tụi tôi lại rồi nói:- Mấy chú check tàu đi , chút nửa Không Ðoàn Trưởng sẽ có lịnh xuống.

Tôi hối copil và cơ phi check tàu. Tôi tự hỏi: Ði đâu đây? Ra hướng bắc thì Nha Trang mất rồi, vào nam bỏ vùng đất quê hương của tông tông sao được!Ông Không Ðoàn Trưởng không qua bằng xe jeep mà ông bay qua bằng L19. Ông bay thấp rồi ra dấu mở máy nghe lịnh.Tôi phóng lên ghế lái, đội nón và mở máy ra nghe. Ông KÐT ra lịnh tất cả về sân bay Tân Sơn Nhất, vùng nầy sẽ có đơn vị khác đến thay thế. Khá lắm, trong các hướng chỉ có hướng về Sài gòn là tạm được.Tôi đi lại tàu thằng T. hỏi:- Tàu mầy động cơ có mạt sắt, mầy có bay được về Saigon không?- Chắc được , tao ráng.

Tôi rủa thầm : ÐM thằng này xạo, động cơ có mạt sắt mà ráng nỗi gì. Lúc hòa bình cho tiền mày cũng không dám bay, bây giờ về Sài Gòn mầy nói ráng được, hôm qua mầy xạo để ngồi nghỉ, trong khi tao ôm bụng đói đi bay. Trong Quân Ðội tôi gặp nhiều thằng láu cá vặt mà thằng nầy là số một.Tôi trở về tàu quay máy. Rồi từng chiếc cất cánh, gom lại thành từng toán 3 chiếc 1. Chúng tôi thẳng xuống Vũng Tàu rồi lấy hướng vô Sài gòn. Phải tránh khu Long Khánh đang đánh nhau dữ lắm.

Ðến Tân Sơn Nhất đã hơn 11 giờ trưa. Trực thăng đậu nhiều quá ở W6. Tàu của Sư Ðoàn 1, Sư Ðoàn 6 rồi bây giờ tới Sư Ðoàn 2. Tìm được môt chỗ đậu khá khó khăn. Ðậu được rồi tôi cúp ga, tắt máy và cảm thấy đây là lần cuối cùng tôi bay trên chiếc UH-1. Tôi ngồi trên ghế lái mà tiếc ngẩn, tiếc ngơ.Em UH ơi từ nay chắc vĩnh biệt em rồi. Xa em anh đau như bị bồ đá. Buồn ơi là buồn. Gần ba ngàn giờ anh hủ hỉ với em. Lúc trời trong gió lặng, khi mưa to gió lớn, ngày cũng như đêm ta cùng vượt qua bao gian nan nguy hiểm. Có lúc anh bị thương ông Phi Ðoàn Trưởng cho anh đổi ghế qua chơi với chị nái xề Chinook. Anh thẳng thắn từ chối, một lòng một dạ ở lại với em. Thế mà bây giờ ta phải xa nhau vĩnh viễn, sự thực hay là giấc mộng đây. Anh thử kéo collective, quậy cyclic cánh em vẫn nhúc nhích kia mà mơ làm sao được. Sự thực quá phủ phàng.

Nhớ ngày nào anh là SVSQ đi học lái làm quen với em. Anh thấy ngay em như cô gái ngoan hiền tuyệt vời. Ðến bây giờ anh là Ðại Úy bực thầy trong nghệ thuật đưa em lên xuống, đi khắp mọi nơi: trong góc rừng sâu, trên đỉnh núi cao chỗ nào anh cũng không ngại gì cả. Em mà có giở chứng, anh thừa sức bắt em phải ngoan đó là nhờ anh biết em rất rõ, từ đầu đến đuôi, từ trên xuống dưới, từ nước sơn đến bộ đồ lòng. Suốt mấy năm trời hủ hỉ với nhau em chỉ chứng có một lần, lần đó thằng Hiệp nó cháp đuôi em, em quăng anh xuống đất một cái quá nặng làm anh nằm nhà thương hết 6 tháng.

Xa em anh nhớ quá chừng, nhớ từng đặc tính và khả năng của em. Anh nhớ em có cái bình battery bằng nicken-cadium, 19cells, 24 volt dc, giá 480 đô. Khi anh bấm start máy thì em phải còn tối thiểu 12 volt nếu thấp hơn thì em không cầm hơi, phải nhờ đến APU. Nhớ đường kính cánh em là 57 feet có lẻ. Anh cưng em lắm nên lúc nào cũng tìm chỗ rộng cho em nghỉ. Về đến sân bay phải đưa em vô ụ đàng hoàng, sợ tụi VC pháo em sẽ bị sứt càng, gãy gọng. Anh nhớ em ưa xài loại dầu hydraulic 5808 và dùng nhớt loại 23669. Anh nhớ máy của em có sức đến 1250 mã lực, nhưng hộp số chỉ chịu được 1100 mã lực mà thôi. Cho nên khi bay làm việc chung với tụi Cobra thì em cho anh hửi khói tụi nó. Em bay được 120 knots, đó là lý thuyết nói nghe chơi chớ bay cỡ đó em run dữ lắm.

Em có tất cả 42 cái mặt (phi cụ) lớn nhỏ. Cái nào cũng có ích chớ chẳng có cái nào để làm duyên làm dáng. Bằng ấy thứ em đủ đưa anh đi mọi nơi. Ðêm hôm tăm tối hay mưa gió gì cũng không ngại. Tuy nhiên đi đêm với em thì anh đi chớ vô mây với em thì anh không thèm. Vô mây anh đâu còn thấy trời đất gì nửa, lúc đó em dở chứng nằm xấp thì chết anh rồi. Tạo hoá mủi lõ tạo ra em nằm ngửa thì cứ thế làm tới, em không có khả năng nằm xấp. Bởi vậy có lúc anh ghen với mấy thằng bay F-5, A-37. Tụi nó chơi đủ kiểu: xấp, ngửa, nghiêng ,dựng đứng gì đều được cả. Anh nhớ em có cái compass cho anh biết đông tây nam bắc. Có cái attitude cho anh biết đang ngẩng đầu lên hay cắm xuống, cho anh biết đang nghiêng em bao nhiêu độ. Anh không bao giờ nghiêng em đến 90 độ cả vì cỡ đó em sẽ nhào xuống đất, tụi mình sẽ nát như tương. Anh nhớ em có cái altitude cho anh biết đang cao bao nhiêu để tránh cái deadmanzone, an toàn hơn anh lên 2000 feet, thêm 1000 feet cho vợ anh là 3000 ngàn, 1000 feet cho con nữa là 4000 feet. Ði 4000 feet trở lên là tốt nhất an toàn mát mẻ. Em có cái kim nhỏ chỉ tốc độ em đi xuống. Thường em chỉ chịu 1500feet/phút mà thôi. Nhưng khi rước toán với tốc độ nầy dễ ăn đạn của VC lắm. Ðể xuống cho lẹ anh phải giảm tua em còn 5800, đạp cho em out of trim rồi cắm đầu em xuống. Kiểu nầy VC khó bắn lắm. Em có cái đồng hồ chỉ torque, cho anh biết đang xài em cỡ nào, thường thì chỉ 50psi mà thôi đến 65psi phải báo cho kỹ thuật coi lại bộ đồ lòng của em.

Tuy nhiên khi vô vùng bị bắn rát quá, thì bằng mọi cách có khi rất hung bạo để đưa em về an toàn, có rảnh mắt đâu mà coi torque bao nhiêu. Bởi vậy có nhiều em coi tốt mã mà yếu xìu, bịnh hoạn hoài. Em có cái đồng hồ xăng cho anh biết em còn bao nhiêu trong bình. Khi gần hết em sẽ báo 20 phút. Nhưng anh không tin em đâu , em báo 20 phút mà mới có 5 phút em nghỉ chơi thì khổ anh lắm. Lúc em muốn bịnh thì báo đèn cho anh biết, nếu anh làm ngơ em sẻ ré lên như xe cứu hoả. Em còn nhiều và nhiều thứ khác nửa.

Vĩnh biệt em UH1 thân yêu. VC vào đây sẽ xài em. Còn anh khi xa em đời anh sẽ tuột dốc không phanh, tương lai đen như cái quần lãnh Tân Châu. Ơ kià, xe hậu trạm vào đưa người ra cổng chuyến chót, đến giờ anh phải đi rồi, một lần nữa vĩnh biệt em UH thân yêu.Tôi rời khỏi ghế lái, đóng cửa lại, lầm lũi đi về xe hậu trạm mà không dám nhìn lại.Phi vụ cuối cùng chấm dứt ở đây.

Pilot dỏm.

No comments:

Post a Comment