Monday, May 10, 2021

Chuyện người lính biệt động quân - Lary de King

Vương Mộng Long và đơn vị chuẩn bị vào trận.
Gần đây mình tình cờ đọc được một số bài viết rải rác của chính tác giả – một người lính khí phách can trường, một tấm gương cho hậu thế không chỉ là thời chiến.
Vương Mộng Long sinh quán ở Hải Dương bắc phần, năm 1954 theo gia đình di cư vào nam và định cư ở Đà Nẵng, là cựu học sinh trường Trần Quý Cáp, Hội An.
Ông tốt nghiệp K20 trường Võ Bị Đà Lạt oai phong, chức vụ cuối cùng là thiếu tá tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 82 Biệt Động quân. Trong những ngày cuối cùng của tháng 4 ông kiêm luôn chỉ huy liên đoàn 24 Biệt động trong chiến dịch triệt thoái miền trung.
Cùng với Thủy Quân Lục Chiến (Trâu điên) và Nhảy Dù (Thiên Thần Mũ đỏ), Biệt Động Quân (Cọp rằn) là lực lượng ưu tú, tinh nhuệ, được thành lập vào 1960 dưới thời cụ Diệm nhằm đối phó với chiến thuật du kích chiến của phe CS.
Biệt Động quân, như tên gọi, được huấn luyện ở cường độ cao để có thể hoạt động BIỆT lập và cơ ĐỘNG ở cấp độ trung, đại đội, và cao nhất là tiểu đoàn trên khắp các chiến trường, từ rừng núi hoang vu cho đến vùng đầm lầy nước đọng. Biệt động quân còn được tung vào chiến trường vùng 2 khu vực Tây nguyên để thám sát và ngăn chặn biên giới Việt – Miên – Lào, cửa ngõ xâm nhập của binh đội miền bắc.
0b2.jpg
Trong lực lượng đó, tiểu đoàn 82 được cho là thiện chiến nhất, dưới quyền chỉ huy mưu lược dũng cảm của thiếu tá Vương Mộng Long, Đời ông lấy núi rừng tây nguyên làm nhà, in từng dấu chân trên các địa danh Dakto, Pleime… từng lập nhiều chiến công, gây nhiều tổn thất cho đoàn quân thiện chiến nhất miền bắc – sư đoàn 320. Đến nỗi đoàn quân này được lệnh né tránh đối đầu với “thằng hai nâu”, nick name dành cho tiểu đoàn 82 Biệt Động của thiếu tá Long.
“Biệt động, sát!” khi vang lên khắp núi rừng là khẩu hiệu của đoàn quân mỗi khi xung trận từng làm bạt vía đối phương, bởi lối đánh bất ngờ, mai phục sẵn, nhất là dạ chiến (đánh vào ban đêm).
Trải qua 10 năm binh nghiệp, hầu hết là vui với gió núi mưa rừng, vài lần bị thương phải đại phẫu, thiếu tá Long là một sĩ quan tài giỏi gan dạ kiên trung, người đã dẫn dắt tiểu đoàn 82 Biệt Động thành 1 lực lượng tinh binh mà đối phương cũng phải nể trọng.
Tháng 5/1975, khi đang ngồi nhà, khắc khoải chờ những đòn thù giáng xuống, bỗng có 1 xe quân đội cách mạng lâm thời đến đậu trước căn nhà của ông trong 1 con hẻm ở quận 2. Người bước xuống xe vào nhà chính là ông thượng tá quân đội bắc Việt, một trung đoàn trưởng của sư đoàn 320, từng là kỳ phùng địch thủ ở chiến trường Tây nguyên, vì mến mộ tài năng nên ông đã cất công tìm kiếm, dù chỉ để biết mặt và gửi 1 lời trân trọng đến thiếu tá Long như tư cách của 2 vị chỉ huy ngoài mặt trận.
Vào những ngày cuối cùng của cuộc chiến, tháng 4/1975 tiểu đoàn 82 Biệt Động tham gia trận đánh cuối cùng ở Long Khánh, dưới quyền chỉ huy của tướng Lê Minh Đảo, tư lệnh sư đoàn 18 Bộ Binh.
Đây là trận đánh long trời lở đất, thương vong nặng nề cho cả 2 bên. Tiểu đoàn 82 Biệt Động vỏn vẹn chỉ còn 10% quân số. Bù lại họ gây tổn thất kinh hoàng cho toán quân miền bắc, hàng chục xe tăng bị bắn hạ, hàng ngàn bộ đội phải bỏ xác khi chiến thắng chỉ còn tính từng ngày.
Cuộc chiến này không hề uổng phí. Nhờ đó mà thủ đô Sài Gòn có thêm thời gian để di tản. Máu của người lính đổ xuống cho nhiều người khác được an toàn ở một khung trời khác. Sự hy sinh thầm lặng này ít được ai nhắc đến, nhất là nó thuộc về những kẻ bại trận.
***
0b3.jpg
Cựu Th/tá Vương Mộng Long và Cựu Th/úy Lý Ngọc Châu 
Cũng như số phận của bao người anh em chiến bại khác, thiếu tá Long trải qua 13 năm tù đày ở núi rừng phía bắc. Ông từng vượt trại 2 lần nhưng đều bị bắt lại. Cứ mỗi lần đó, ông bị những đòn thù tập thể bằng gậy gộc, báng súng, thân thể nát nhừ, và sau đó là một thời gian dài biệt giam. Có lúc ông chỉ còn là một bộ xương 30 ký. Ông bị liệt vào danh sách những kẻ nguy hiểm, cần “chăm sóc” đặc biệt cũng vì thành tích vượt trại.
Ấy vậy mà ông vẫn sống, kiên gan với tù ngục, luôn khí phách và hiên ngang dù trong hoàn cảnh rất dễ đánh mất lòng tự trọng của mình vì luôn phải sống trong tình trạng đói kém.

0b4.jpg
Vợ chồng cựu Th/tá Vương Mộng Long và vợ chồng cựu Đ/tá Từ Vấn
Năm 1988 ra tù, ông sống lăn lóc bụi đời, phụ vợ nuôi con, từng chạy xe thồ, từng đi đào vàng ở vùng Lâm Đồng, thượng nguồn Đồng nai. Ở đây, có lần vì bênh vực 1 cô gái mà ông bị tên du thủ du thực tấn công. Nhưng hắn đã không coi ngày, chỉ cần vài kỹ năng cận chiến của 1 Biệt động quân cùng vài đường roi Bình Định từ chiếc đòn gánh, trong phút chốc tên du thủ to như con bò mộng đổ vật xuống rống lên đau đớn và xin tha mạng.
Năm 1993 thiếu tá Long sang Mỹ. Ở độ tuổi U60 ông vẫn trở lại chốn học đường lấy bằng cử nhân, dù phải làm việc toàn phần cho cuộc mưu sinh ở miền đất mới. Tình cờ nơi đây, University of Washington, tiểu bang Washington, dù là nơi chốn học thuật thanh bình không còn tiếng súng, ông vẫn phải can dự vào 1 cuộc chiến không kém phần khốc liệt – cuộc chiến giành lại sự thật, nhân phẩm cho người lính VNCH.

0b5.jpg
Th/tá Vương Mộng Long và con gái Tiên Giao – Hình chụp tại Đà Lạt, tháng 10 năm 1974
Trong năm học đó thiếu tá Long lấy 1 lớp Lịch sử chuyên sâu về mối quan hệ Mỹ – Việt. Thật không ngờ nơi đây ông hằng ngày phải nghe những lời rao giảng dối trá từ giáo sư Dan, một tay thiên tả thứ thiệt, từng tham gia biểu tình phản chiến, góp phần vào sự sụp đổ của miền nam, luôn tin vào sách vở, báo chí dòng chính vốn chỉ cho thấy một nửa sự thật. Lính Mỹ và quân đội miền nam dưới cái nhìn của Dan là những kẻ xấu xa, ác độc, còn miền bắc là kẻ nhân từ, chỉ mong muốn điều tốt đẹp cho đất nước.
Bằng công sức tra tìm tài liệu, trình bày một cách mạch lạc, công tâm, cộng thêm là một nhân chứng sống với 10 năm chinh chiến, 13 năm tù đày, thiếu tá Long đã đánh gục giáo sư Dan. Cuối cùng, ông chỉ còn biết ôm mặt than, trời ơi, vậy là bao nhiêu năm qua tôi đã rao giảng những điều dối trá, do chịu ảnh hưởng từ bọn truyền thông bất lương. Ngày cuối khóa học, giáo sư Dan gặp và nói với thiếu tá Long rằng, ông đã thắng một trận đánh vẻ vang, lập một thành tích lớn, dù không tiếng súng.
***
Vương Mộng Long, vị sĩ quan Võ Bị Đà Lạt văn võ song toàn, mưu lược dũng cảm, tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 82 Biệt Động lừng danh một thuở, người tù bất khuất suốt 13 năm trường nơi chốn rừng thiêng nước độc. Ông, một người lính hào hùng trong chiến tranh, một tấm gương hiếu học vượt khó thời bình, toát lên cùng một nhân cách cao cả.
Không những thế, ông còn là một ngòi bút tài hoa ít được biết đến. Dù thời gian có phôi pha mọi điều, ký ức chiến tranh với ông gần như còn nguyên vẹn. Ông còn nhớ từng cái cái vuốt mắt đưa tiễn người lính của mình, hay một nửa viên đường quý giá các chiến hữu lén lút chia nhau thời tù tội. Và cứ thế, ông để những câu chuyện ấy tuôn ra nhẹ nhàng, tự nhiên với nét bút khẳng khái, cương thường nhưng thật lôi cuốn.
0b6.jpg
Thiếu tá Vương Mộng Long và vợ – 10/1974
Hôm nay, cuộc chiến đã qua gần nửa thế kỷ, người lính VNCH, những kẻ chiến bại, nếm đủ mọi đắng cay khổ nạn từ mọi phía, bị đày đọa từ thể xác đến tinh thần. Nhưng từ đống tro tàn ấy không khó để nhận ra nhiều viên ngọc lấp lánh, những tư cách sáng chói cao cả mặc kệ bao nhiêu đòn thù, để lại cho hậu thế những tấm gương can trường bất khuất, trong đó có thiếu tá Vương Mộng Long.
Từ một nơi nào đó trên đất Mỹ, xin tiên sinh nhận của kẻ hậu sinh này một vòng tay cung kính và ngưỡng mộ. Mong một ngày có đủ duyên diện kiến để được nghe thêm nhiều câu chuyện bi hùng của một thời chiến tranh tang tóc.
Ottawa 30/4/2021
Lary de King- Facebook

No comments:

Post a Comment