Monday, September 9, 2019

On the upcoming death anniversary of the RVN President - Tổng Thống Nguyễn Văn Thiệu và công lao của một vị tướng.


On Facebook, this article posted by a person aka Phương Dung.
Chánh quyền cộng sản Hà Nội đã cố tình tỏ ra thờ ơ, lạnh nhạt trước tin  Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu qua đời. Nguyên nhân then chốt dẫn đến sự  lạnh nhạt cố tình và thái độ thù nghịch của chánh quyền Hà Nội đối với Tổng thống Thiệu chính là do sự sáng suốt nhìn rõ bản chất biển lận của  cộng sản và lập trường chống cộng trước sau như một của Tổng thống  Nguyễn Văn Thiệu trong suốt những năm dài của cuộc chiến tranh VN.
Là một người Việt yêu nước, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã có thời đi theo Việt Minh với ước vọng phụng sự cho đất nước. Nhưng chỉ trong thời  gian ngắn, ông đã nhìn rõ bộ mặt tàn nhẫn của Việt Minh nên nhanh chóng  từ bỏ. Tổng thống Thiệu, dù ở bất cứ cấp bậc nào hay cương vị nào, ông cũng  không bao giờ chấp nhận thương thuyết, thỏa hiệp hay có bất cứ ảo tưởng  nào về cộng sản. Chính nhờ vậy, lập trường chống cộng 4 không, và câu  tuyên bố của ông đã trở thành chân lý.
Cho đến khi Mỹ bắt tay với cộng sản để thông qua Hiệp Định Ba Lê với  những điều khoản vô cùng phi lý, có nguy cơ bức tử VNCH, Tổng thống  Nguyễn Văn Thiệu là một trong những người Việt hiếm có nhìn rõ nguy cơ  đó và dám công khai chống lại Tổng thống Nixon và ngoại trưởng  Kissinger. Sau này, trước sự đe dọa Mỹ sẽ cắt viện trợ, trước thái độ Mỹ  sẵn sàng đơn phương ký kết hiệp định Ba Lê với CS Bắc Việt bất chấp sự  chống đối của VNCH, và trước những lời cam kết bảo vệ VNCH bằng mọi giá  được viết xuống trên giấy trắng mực đen của Tổng thống Nixon, Tổng thống  Nguyễn Văn Thiệu đành phải ký kết Hiệp Định Ba Lê.
Nhận thức được vai trò và khả năng vô cùng quan trọng của Tổng thống Thiệu sẽ là một cản trở to lớn đối với ý đồ thôn tính Miền Nam nên trong  những ngày cuối cùng của tháng 4/75, cộng sản Hà Nội đã tìm đủ trò tháu  cáy và tạo áp lực tối đa với Mỹ để loại trừ tổng thống Thiệu ra khỏi vị  thế quyền lực của chánh phủ VNCH. Hậu quả, với áp lực của Mỹ, với những  lời đe dọa "sẽ có đảo chánh giống như đảo chánh Ngô Đình Diệm" cộng thêm thái độ chủ hòa, bạc nhược, ảo tưởng hòa hợp hòa giải của một số tướng lãnh, chính khách. Tổng thống Thiệu không còn cách nào khác ngoài cách phải từ chức.
Sau khi tổng thống Thiệu từ chức, cả Mỹ lẫn CS Hà Nội, bằng mọi giá phải đẩy ông ra khỏi lãnh thổ Việt Nam. Có như vậy, những  toan tính thông đồng giữa Mỹ và CS mới có thể thực hiện, sự an toàn tối  đa cho sự triệt thoát của người Mỹ khỏi Việt Nam mới được bảo vệ, và  việc thôn tính Miền Nam qua vở tuồng hòa hợp hòa giải của CS mới có cơ  thành tựu. Đó là nguyên nhân khiến Tổng thống Thiệu bị buộc phải rời  khỏi VN cấp kỳ ngay sau khi ông từ chức. Trong khi đó, nhiều người VN,  cho đến hôm nay, vẫn cho rằng cuộc ra đi của ông là một sự trốn chạy,  một sự phản bội.
Thậm chí, chánh quyền CS Hà Nội, mặc dù đã biết rõ, tổng thống Nguyễn  Văn Thiệu khi rời VN không hề mang bất cứ tấn vàng nào của công qũy, và  tài sản riêng của ông cũng không hề có bất cứ tấn vàng nào như sự đồn  đại, nhưng trong suốt 26 năm qua, CS Hà Nội vẫn rêu rao dựng đứng tin  Tổng thống Thiệu ra đi mang theo 16 tấn vàng ông đã vơ vét.. Ngay cả hôm  nay, khi tổng thống Nguyễn Văn Thiệu nằm xuống, khi mà Phan Thúy Thanh,  phát ngôn viên ngoại giao CS Hà Nội leo lẻo tuyên bố "nghĩa tử là nghĩa  tận", thì trên báo Thanh Niên, báo Nhân Dân, và các cơ quan truyền thông  của CS, vẫn công nhiên lôi chuyện 16 tấn vàng để bôi nhọ tổng thống  Thiệu.
Đồng ý, trên một số phương diện, vì lý do nào đó, Tổng thống Nguyễn Văn  Thiệu đã không đáp ứng được sự kỳ vọng của những người Việt Nam yêu tự  do. Cụ thể, khi đất nước mất vào tay cộng sản, ông đã không có được cái  hào khí vị quốc tuẫn tiết như tướng Nam, tướng Hưng. Chứng kiến cảnh đất  nước tang thương dưới sự đô hộ của cộng sản, Tổng thống Thiệu cũng  không có được lòng dũng cảm, sự hy sinh, thái độ dấn thân để trở thành  một lãnh tụ kháng chiến theo đuổi con đường phục quốc, giải phóng quê  hương như tướng Hoàng Cơ Minh. Hơn nữa, suốt 25 năm sống tại hảo ngoại,  Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã chọn cho ông cuộc sống xa lánh thời thế,  cách biệt mọi nỗi đau buồn của dân tộc, của cộng đồng người Việt tỵ  nạn...
Tuy nhiên, trên nhiều phương diện, Tổng thống Nguyễn  Văn Thiệu là một người có công với đất nước, với dân tộc Việt Nam. Nhứt  là trong cương vị một quân nhân, một vị tướng, ông đã có những đóng góp  quan trọng trong việc xây dựng quân lực VNCH từ thuở còn trứng nước cho  đến khi trở thành một đội quân hùng mạnh, ngăn chặn làn sóng đỏ suốt 15  năm trời.
Trong tư cách một vị nguyên thủ quốc gia  suốt thời gian ngót 10 năm, Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã đặt nền tảng  căn bản cho một chủ thuyết và một thái độ minh bạch không đội trời  chung đối với kẻ thù cộng sản. Sự sáng suốt và thái độ kiên quyết của  ông là một trong những yếu tố quan trọng giúp VNCH hóa giải được những  tư tưởng chủ hòa, những thành phần hòa hợp hòa giải, duy trì được sức  mạnh quốc gia, chống chọi được cộng sản.
Đặc biệt, trong mối quan hệ với đồng minh đầy quyền lực như Hoa Kỳ, tổng  thống Nguyễn Văn Thiệu đã duy trì một cách vừa khôn khéo vừa cương  quyết mối quan hệ ngoại giao để vừa bảo đảm sự hậu thuẫn liên tục của Mỹ  vừa bảo vệ được chủ quyền quốc gia và tư thế của một vị nguyên thủ.
Nhìn vào cục diện chiến tranh Việt Nam trong bối cảnh toàn cầu xuyên  suốt thời gian nhiều thập niên, ta sẽ thấy Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu  là một trong những người đã có những đóng góp lớn lao trong công cuộc  bảo vệ VNCH. Đáng tiếc, cho đến tận hôm nay, khi ông vĩnh biệt trần thế,  xem ra chỉ có những người cộng sản, kẻ thù của ông mới âm thầm và hậm  hực đánh giá sức mạnh, tài năng và ý chí của ông một cách đúng đắn. Còn  phần đông chúng ta, vì lý do này hoặc lý do khác, đã không nhìn thấy hết  kích thước tài năng cùng những đóng góp của ông. Đau lòng hơn nữa, có  một số người do hạn chế trình độ, tầm nhìn và tư cách, đã dễ dàng bị  cộng sản tuyên truyền, hễ nói đến tổng thống Thiệu là khư khư cho rằng,  đất nước mất vào tay cộng sản là do tổng thống Thiệu, 16 tấn vàng không  cánh mà bay cũng do tổng thống Thiệu...
Phải chăng vì cả một phần lớn cuộc đời cống hiến cho  mục tiêu chống cộng bảo vệ quê hương nhưng bất thành, phải chăng vì bị  đồng minh phản bội, đồng bào hiểu lầm, nên trong những năm tháng lưu  vong, Tổng thống Thiệu đã sống trong cô đơn và cay đắng" Phải chăng vì  vậy, ngay cả những chiến hữu thân cận, từng vào sinh ra tử với ông, xem  ra cũng hiếm có người cùng ông chia xẻ ngọt bùi trong tình huynh đệ chi  binh cùng ông"
Bây giờ ông đã vĩnh viễn nằm xuống.  Sự ra đi của ông là sự ra đi của một vị tổng thống từng một thời oanh  liệt, hiển hách; của một vị tướng đã vào sinh ra tử bảo vệ sự tự do của  quê hương đất nước trước làn sóng đỏ. Vậy mà xem ra, đi tìm một sự xúc  động chân thành dành cho ông ở Việt Nam hay ở hải ngoại, là điều rất  khó. Phải chăng, đó là bi kịch chung của tất cả những người có công, có  lòng, nhưng đã mất quyền, mất thế"
Phương Dung

No comments:

Post a Comment