Monday, July 22, 2013

Nguyễn Hiệp Đồng SVSQ K10B72

Nguyễn Hiệp Đồng SVSQ 10B/72
 
Đã từ lâu mình liên lạc được với bạn bè đồng môn 10b72. Ngày vào quân trường giai đoạn 1 minh ở Liên đoàn A Tiểu đoàn Lê Lợi Đại đội 106F DS 131. Giai đoạn đi ứng chiến SG mình đóng quân ở đặc khu 11 Bình Thới. Đi chiến dịch CTCT mình công tác ở TK Long Khánh (CK Định Quán). Giai đoạn 2, 3 mình ra Nha Trang ở Đ. đội766 Tiểu đoàn 12. Những ngày đi phép cuối tuần mình chụp mấy bức ảnh để làm kỹ niệm. Thời gian quá lâu và qua nhiều sóng gió không còn giữ được gì ngoài tấm ảnh nầy minh để trong chiếc gối đầu ngủ hàng đêm trên 20 năm sau nhiều lần thay áo gối bị rách. Mình muốn gửi nó để lưu trử giúp mình trên mạng. Bạn có thể Post vào trang 10b72 vì mình muốn có mặt với bạn bè trên trang nầy. Mong rằng nơi nầy sẽ vĩnh viễn còn mãi theo thời gian.
Xin chân thành cảm ơn bạn .
Xin chúc bạn và gia đinh vui vẻ và hạnh phúc.
                      Thân chào!
 

Thursday, July 18, 2013

Một đời phẫn nộ


ta sinh ra lúc sơn hà bể nửa

lưỡi dao thù cắm xuống xác cha ông
vạch một biên cương nhuộm đỏ sông Hồng
mang xương trắng làm phù sa sông Hậu
ta vùng vẫy, lạc loài trong biển máu
lặn hụp giữa trời đất nổi phong ba

tuổi hai mươi ta mất hẵn quê nhà
lang bạt tứ phương, ngủ bờ ngủ bụi

thù ai đây? trong mười năm lầm lủi
trên gông cùm cứa nát thịt, rách da   
hận ai đây? trên đất chết, tuổi già

trên dấu vết dần phai thời chinh chiến

ta là giống da vàng - thân cái kiến
cõng trên vai mối hận mất quê hương
dù rằng ta gõ gậy bước qua đường
xiềng xích vẫn từng giờ khua rổn rảng

ta ngó ta - ngó bầy đàn hoạn nạn  
nước mắt chan cơm lê lết từng ngày
hai chữ Tự Do nuốt đắng nuốt cay
cũng một Con Người - sao thua sâu bọ?

ta hận ta sống một đời rác cỏ

như chết lâu rồi hồn phách chưa tan
xác trơ trơ phủ đầy bụi thời gian
đau điếng nhìn núi sông đang mai một

cuối đời - ta chẳng biết ta là ai

Monday, July 8, 2013

JOHN L. BORLING



Poems from the Hanoi Hilton
by John Borling, Major General, USAF, Ret.

How did a prisoner of war survive six years and eight months of soul-crushing imprisonment in the Hanoi Hilton during the Vietnam War? By writing poetry. And how did he do it without pencil or paper?
Then-Captain John Borling "wrote" and memorized poems to keep his mind sharp and spirits up. He shared his creations with fellow captives by their only means of communication—the forbidden POW tap code. Rapping on the cell walls with his knuckles, he tapped poems, certainly of pain and despair, but also of humor, encouragement, and hope, to keep everyone’s strength and spirits alive.
With a foreword by fellow POW Senator John McCain, TAPS ON THE WALLS: POEMS FROM THE HANOI HILTON contains all the poems General Borling created during his confinement. You will read remarkable stories of endurance, life lessons, and means to achieve personal triumph.
The pen is truly mightier than the sword. No matter that the pen was only a mind and scarred knuckles ,and the sword, painful and interminable captivity.



WORDS STRONGER THAN WALLS
The world without, within our weathered walls,
Remote, like useless windows, small and barred
Here, months and years run quickly down dim halls,
But says, the daze, the empty days come hard.
I used to count a lot, count everything,
Like excersise and laps and words of prayer.
what hurt that hunger, thoughts that thirst can bring,
Companions, waking, sleeping, always there.
But policy unsanities unwind,
Till bad is good and betterment is worse.
So refuge blanket, net, and morning mind
Create a mingling dream-real universe.
I'm told that steel is forged by heavy blows.
If only man were steel, but then, who knows?

John Borling




John Lorin Borling (born 1940 in Chicago) is a retired Major General of the United States Air Force whose military career spanned 37 years. He has piloted many aircraft including the F-15, F16, F-4, the SR-71 Blackbird, the U-2, and B-52 and B-1 bombers. He is married to his high school sweetheart, Myrna, also from Illinois, they have two daughters.[1]

Contents

Education

Borling attended the United States Air Force Academy, and was subsequently a graduate of the National War College and executive programs at the John F. Kennedy School of Government and the Harvard Business School. He was a White House Fellow and, later, treasurer and director of the White House Fellows governing foundation and for many years a regional selection panel member.

Military career

Borling was a fighter pilot during the Vietnam War, where he was shot down by ground fire. Seriously injured in his crash, Captain Borling still attempted to commandeer a Vietnamese supply truck for his escape. He was able to gain control of a supply truck, but the truck was carrying Vietnamese regulars.[2] Captain Borling was soon overpowered by the soldiers and would spend the next 6½ years as a POW in Hanoi.[3] John Borling was released on February 12, 1973. Subsequent to his return, he was an F-15 Eagle fighter pilot and commander of the “Hat in the Ring” squadron. He was an Air Division commander at Minot AFB, and Head of Operations for Strategic Air Command (SAC) in Omaha. In that position, he directed SAC’s support of hostilities in the first Gulf War and Panama and was charged with execution responsibilities for the nation’s nuclear war plan. At the Pentagon, he led CHECKMATE, a highly classified war fighting think tank and was Director of Air Force Operational Requirements helping initiate a new family of guided weapons. In Germany, he commanded the largest fighter and support base outside the United States and later served at NATO’s Supreme Headquarters in Belgium working directly for the Supreme Commander and Chief of Staff. He was central to the creation of HQ North in Norway and served as Chief of Staff of that integrated NATO/National command.

Writing

Borling created Taps on the Walls: Poems from the Hanoi Hilton: a collection of poems he wrote during his time in captivity.

Civic Activities

Civic activities include: The Commercial Club of Chicago, Trustee, The Lincoln Academy of Illinois, Chicago Host Committee, The Medal of Honor Society Convention, President, Sister Lakes Michigan Land Conservancy, Inductee, Illinois Aviation Hall of Fame, Who's Who in America, and numerous other local and national organizations.[4]

Medals

A highly decorated officer, his awards include:[3][5] The Silver Star, two Bronze Stars with V for Valor and two Purple Hearts. Other medals include:Prisoner of War Medal, Distinguished Flying Cross, Distinguished Flying Cross, Legion of Merit, Defense, Superior Service Medal, Air Force Distinguished Service Medal, Defense Distinguished Service Medal, and the Defense Distinguished Service Medal.[6]





John Lorin Borling

Date of birth: 24-Mar-40
Place of Birth: Illinois, Chicago
Home of record: Chicago Illinois
Status: POW

John Borling graduated from the U.S. Air Force Academy at Colorado Springs, Class of 1963. He was interned as a Prisoner of War in North Vietnam after he was shot down on June 1, 1966, and was held until his release on February 12, 1973.

AWARDS AND CITATIONS


Defense Distinguished Service Medal

See more recipients of this award

Awarded for actions during the Peace Time Awards

The Secretary of Defense of the United States of America takes pleasure in presenting the Defense Distinguished Service Medal to Major General John Lorin Borling, United States Air Force, for exceptionally distinguished performance of duty contributing to national security and the defense of the United States. Major General Borling distinguished himself by exceptionally distinguished service as Deputy Chief of Staff, Air and Deputy Chief of Staff, Principal Subordinate Command NORTH, Headquarters Allied Forces Northern Europe, Kolsaas, Norway, from January 1992 to June 1994. During this period General Borling made dramatic improvements in the effectiveness of allied air operations in the Northern Region. His outstanding leadership was reflected by the great success of the Tactical Fighter Meet exercise program. His initiative and personal involvement overcame many planning difficulties during a period of massive command restructuring and preserved essential continuity of exercise operations, thus increasing the readiness of the Region's air forces. As Executive Agent for the development of the new tri-service command and control headquarters at Stavanger, Norway, General Borling was the driving force behind the successful establishment of the North Atlantic Treaty Organization's first fully integrated headquarters. His leadership ensured the Commander-in-Chief's goals and priorities were met and the headquarters was properly staffed and equipped to meet mission capability requirements ahead of schedule. The result of his efforts was a model for future integrated headquarters in Allied Command Europe. The distinctive accomplishments of General Borling reflect great credit upon himself, the United States Air Force, and the Department of Defense.
Action Date: January 1992 - June 1994

Service:
Air Force

Rank: Major General

Defense Distinguished Service Medal

See more recipients of this award

Awarded for actions during the Peace Time Awards

(Citation Needed) - SYNOPSIS: Major General John Lorin Borling, United States Air Force, was awarded a Bronze Oak Leaf Cluster in lieu of a Second Award of the Defense Distinguished Service Medal for exceptionally meritorious and distinguished services to the Government of the United States, to the Government of the United States, in a duty of great responsibility.
Service: Air Force

Rank: Major General

Air Force Distinguished Service Medal

See more recipients of this award

Awarded for actions during the Vietnam War

(Citation Needed) - SYNOPSIS: Major General John Lorin Borling, United States Air Force, was awarded the Air Force Distinguished Service Medal for exceptionally meritorious and distinguished services to the Government of the United States, to the Government of the United States, in a duty of great responsibility.
Service: Air Force

Rank: Major General

Silver Star

See more recipients of this award

Awarded for actions during the Vietnam War

The President of the United States of America, authorized by Act of Congress, July 8, 1918 (amended by act of July 25, 1963), takes pleasure in presenting the Silver Star to Major John Lorin Borling, United States Air Force, for gallantry and intrepidity in action in connection with military operations against an opposing armed force during the period from 1 August 1966 to 12 September 1966, while a Prisoner of War in North Vietnam. During this period major Borling was placed into a dark cell, severely harassed and brutally tortured for a war crimes confession. While resisting to the limits of his physical and mental abilities, Major Borling continued to communicate with others who were under heavy enemy pressure, morally inspiring them to hold out for a long period against enemy demands. The word of Major Borling's heroic resistance spread across the prison camp and was a source of inspiration to his fellow officers. By his gallantry and devotion to duty, Major Borling has reflected great credit upon himself and the United States Air force.
Action Date: August 1 - September 12, 1966

Service:
Air Force

Rank: Major

Division: Prisoner of War (North Vietnam)

Defense Superior Service Medal

See more recipients of this award

Awarded for actions during the Peace Time Awards

Under the provisions of Department of Defense 1348.33-M, the Secretary of Defense of the United States of America takes pleasure in presenting the Defense Superior Service Medal to Major General John Lorin Borling, United States Air Force, for exceptionally superior service to the Department of Defense.
Service: Air Force

Rank: Major General

Legion of Merit

See more recipients of this award

Awarded for actions during the Peace Time Awards

(Citation Needed) - SYNOPSIS: Major General John Lorin Borling, United States Air Force, was awarded the Legion of Merit for exceptionally meritorious conduct in the performance of outstanding services to the Government of the United States.
Service: Air Force

Rank: Major General

Legion of Merit

See more recipients of this award

Awarded for actions during the Peace Time Awards

(Citation Needed) - SYNOPSIS: Major General John Lorin Borling, United States Air Force, was awarded a Bronze Oak Leaf Cluster in lieu of a Second Award of the Legion of Merit for exceptionally meritorious conduct in the performance of outstanding services to the Government of the United States.
Service: Air Force

Rank: Major General

Distinguished Flying Cross

See more recipients of this award

Awarded for actions during the Vietnam War

(Citation Needed) - SYNOPSIS: Major John Lorin Borling, United States Air Force, was awarded the Distinguished Flying Cross for extraordinary achievement while participating in aerial flight in Southeast Asia.
General Orders: Headquarters, 7th Air Force, Special Order G-560 (March 23, 1966)

Action Date: Vietnam War

Service:
Air Force

Rank: Major

Distinguished Flying Cross

See more recipients of this award

Awarded for actions during the Vietnam War

(Citation Needed) - SYNOPSIS: Major John Lorin Borling, United States Air Force, was awarded a Bronze Oak Leaf Cluster in lieu of a Second Award of the Distinguished Flying Cross for extraordinary achievement while participating in aerial flight in Southeast Asia.
General Orders: Headquarters, 7th Air Force, Special Order G-560 (March 23, 1966)

Action Date: Vietnam War

Service:
Air Force

Rank: Major

Prisoner of War Medal

See more recipients of this award

Awarded for actions during the Vietnam War

Major John Lorin Borling, United States Air Force, was held as a Prisoner of War in North Vietnam from June 1, 1966 until his release on February 12, 1973.
Action Date: June 1, 1966 - February 12, 1973

Service:
Air Force

Rank: Major







MAJOR GENERAL JOHN L. BORLING

photo of MAJOR GENERAL JOHN  L. BORLING


Bio Tools
 Printable bio


Retired Aug. 1, 1996.   Major General John L. Borling is the chief of staff, Headquarters Allied Forces North Europe, Stavanger, Norway. As the principal architect for this new tri-service and integrated North Atlantic Treaty Organization (NATO) and Norwegian National Command, he is responsible for assets in excess of $500 million and 600 people. He also serves as the senior United States military officer in Scandinavia and NATO's Northwest Region.

Born in Chicago, General Borling studied at the University of Illinois and Augustana College prior to graduating from the U.S. Air Force Academy in 1963. He received his pilot wings in August 1964, then completed F-4 fighter training. In 1966, after 97 combat missions in Southeast Asia, he was shot down by ground fire northeast of Hanoi, North Vietnam. Seriously injured, he was captured and spent 6 1/2 years as a prisoner of war. He returned to the United States and resumed his military career to include command of fighter, bomber, tanker, missile and support units at squadron, group and division level. He is a command pilot and has flown many different aircraft. High level staff experience includes the White House, the Pentagon, Strategic Air Command as director of operations for the conflicts in Panama and Iraq, and Supreme Headquarters Allied Powers Europe (SHAPE).

EDUCATION
1963 Bachelor of science degree in humanities and management, U.S. Air Force Academy, Colorado Springs, Colo.
1975 White House Fellow, Washington, D.C.
1976 Armed Forces Staff College, Norfolk, Va.
1980 National War College, Fort Lesley J. McNair, Washington, D.C.
1989 Joint Flag Officer Warfighting Course, Ala.
1991 Senior Managers in Government Course, Harvard University, Mass.

ASSIGNMENTS
1. June 1963 - July 1964, pilot training, Laredo Air Force Base, Texas
2. July 1964 - January 1965, F-4 combat crew training, Davis-Monthan Air Force Base, Ariz.
3. February 1965 - June 1966, F-4 pilot, 433rd Fighter Squadron, George Air Force Base, Calif., and Ubon Royal Thai Air Force Base, Thailand
4. June 1966 - February 1973, prisoner of war, Hanoi, North Vietnam
5. February 1973 - August 1974, T-38 recurrency, Instructor Pilot Instrument School, and F-4 pilot, George Air Force Base, Calif.
6. August 1974 - August 1975, White House Fellow, special assistant to the counselor to the president and executive assistant to special assistant to the president for human resources, the White House, Washington, D.C.
7. August 1975 - January 1976, Armed Forces Staff College, Norfolk, Va.
8. January 1976 - August 1979, operations officer, F-15, 71st and 94th Fighter Squadrons, chief of maintenance training, and commander, 94th Fighter Squadron (Hat in the Ring), Langley Air Force Base, Va.
9. August 1979 - July 1980, National War College, Fort Lesley J. McNair, Washington, D.C.
10. August 1980 - February 1982, chief, Checkmate Group, and assistant deputy director for operational initiatives and joint matters, Headquarters U.S. Air Force, the Pentagon, Washington, D.C.
11. February 1982 - August 1984, commander, 86th Combat Support Group and commander, 86th Fighter Group, Ramstein Air Base, West Germany
12. August 1984 - June 1986, senior special assistant to the chief of staff, and principal staff and executive officer to the chief of staff, SHAPE, Mons, Belgium
13. June 1986 - January 1987, executive to the commander in chief, Headquarters Strategic Air Command, Offutt Air Force Base, Neb.
14. January 1987 - June 1987, assistant for plans and policy, deputy chief of staff, plans, Headquarters Strategic Air Command; and deputy director for analysis, concepts and systems, (Joint Strategic Target Planning Staff), Offutt Air Force Base, Neb.
15. June 1987 - June 1988, commander, 57th Air Division, Strategic Air Command, Minot Air Force Base, N.D.
16. June 1988 - July 1989, assistant to deputy chief of staff, operations, Headquarters Strategic Air Command, Offutt Air Force Base, Neb.
17. July 1989 - February 1991, deputy chief of staff for operations; and deputy director of operations, STRACOS, Headquarters Strategic Air Command, Offutt Air Force Base, Neb.
18. January 1991 - January 1992, director of operational requirements, Headquarters U.S. Air Force, the Pentagon, Washington, D.C.
19. January 1992 - June 1994, deputy chief of staff, Air, Headquarters AFNORTH, Kolsas, Norway
20. June 1994 - present, chief of staff, Headquarters Allied Forces North Europe, Stavanger, Norway

FLIGHT INFORMATION
Rating: Command pilot
Flight hours: More than 3,000
Aircraft flown: Fighter, bomber, tanker and reconnaissance

MAJOR AWARDS AND DECORATIONS
Distinguished Service Medal
Silver Star
Defense Superior Service Medal
Legion of Merit with oak leaf cluster
Distinguished Flying Cross with oak leaf cluster
Bronze Star Medal with "V" device and two oak leaf clusters
Purple Heart with oak leaf cluster
Meritorious Service Medal with oak leaf cluster
Air Medal with five oak leaf clusters
Air Force Commendation Medal with two oak leaf clusters
Presidential Unit Citation

EFFECTIVE DATES OF PROMOTION
Second Lieutenant Jun 5, 1963
First Lieutenant Dec 5, 1964
Captain Mar 10, 1967
Major Apr 1, 1974
Lieutenant Colonel Dec 1, 1976
Colonel Feb 1, 1980
Brigadier General Aug 1, 1987
Major General Dec 1, 1989

Sunday, June 30, 2013

NGÀY LỄ KHÔNG -QUÂN TƯNG BỪNG NHẤT




Trong đời binh nghiệp dài 22 năm, thật sự tôi chỉ tham gia hoạt động cho KQVN chỉ có 17 năm, vì thời gian còn lại là đi học. Trong 17 năm, phải nói là hoạt động tích cực, dù đôi khi tôi nghe cấp trên của tôi bảo: "làm để thăng cấp hay sao mà làm dữ vậy". Ông ta có ý nói, dù có làm đến chết cũng sẽ không được thăng cấp. Nhưng điều mà tôi quan tâm, không phải được thăng cấp, được ngồi trên mà ra lệnh, tôi không có tham vọng đó. Tôi muốn làm vì nhận thấy mình làm chưa đủ, và KQVN còn quá nhiều điều phải sửa sai. Mỗi năm, vào dịp lễ Không Quân , ngày 1 tháng 7, tôi thường nhìn lại một năm qua mình đã làm được gì cho KQVN, và mình đã làm được gì cho gia đình. Và nhờ thế, tôi nhớ rất kỹ, ngày lễ kỷ niệm thành lập Không Quân nào là ưng ý nhất, vì ít nhiều bản thân tôi có đóng góp vào đó, coi đó là một phần của binh nghiệp mình ưa thích. Có ngày lễ Không Quân nhỏ xíu, làm nhờ một đơn vị nào đó để cổ vũ cho đơn vị đó. Tôi nhớ lần đầu tiên tổ chức lễ Không Quân tại Biên Hòa, là home base của Phi Đoàn 514, khi Phi Đoàn 514 thành lập ngày 1 tháng 6, thì vì ăn theo nên ngày lễ Không Quân cũng trùng ngày ấy, nghĩa là sớm một tháng. Hôm đó, Tổng Thống cũng đến dự, dù chỉ che dù ngồi ngoài sân đậu phi cơ nhìn về hướng Đông rất chói mắt, phía sau là hangar của Công Xưởng. Các quan khách đều mặc kaki. Đại Tướng Tổng Tham Mưu Trưởng cũng mặc kaki. Hôm đó ,Phi Đoàn 514 biểu diển cho khán giả một đường bay lả lướt, biểu diển bay chậm, gồm hợp đoàn L-19 dẫn đầu, hai chiếc A-1H bay hai bên, và một chiếc T-6 bay đàng đuôi. Vổ tay nhiều nhất là ngoại giao đoàn, các ông tùy viên quân sự có vẻ thông cảm với phương tiện nghèo nàn của chúng tôi! Đến khi phát huy chương, tôi được chính ông Tổng Trưởng Quốc Phòng gắn cho một Anh Dũng Bội Tinh cấp Sư Đoàn, và vì ông là nhà văn chứ không phải là nhà võ, nên ông ghiêm kim huy chương vào áo tôi không được, liền dở nấp túi rồi máng huy chương vào đó. Còn nhiều chuyện buồn cười nữa, nhưng bao nhiêu đó cũng đủ cho thấy sự nghèo nàn của đất nước. Ấy thế mà, chỉ một năm sau thôi, tôi lại được dự một buổi lễ Không Quân huy hoàng nhất, tôi nghĩ, vì tôi cũng được nở mặt nở mày.

Kỳ nầy lễ Không Quân tổ chức đúng ngày 1 tháng 7, và làm tại Saigon. Các bửa tiệc rất náo nhiệt và do Không Quân Đồng Minh đóng góp. USAF ẹ nhất cũng mang được 2 chiếc F-102 từ Clark AFB, Philippines sang. Pháp thì đang trong chương trình quảng cáo Super Mystère(tương đương với F-100 Super Sabre của Mỹ) cho vùng Á Châu, ghé ngang Saigon theo lời mời của vị Tư Lệnh Không Quân. Đài Loan là nước nhỏ nhưng đoàn Lôi Hổ chuyên biểu diển nhào lộn hợp đoàn rất ư là ngoạn mục mười mấy chiếc F-86 Sabre, luôn luôn cất cánh hay đáp hợp đoàn để đỡ choáng nhiều thì giờ trên phi đạo nghèo nàn của Phi Trường TSN. Còn Không Quân Việt Nam thì biểu diển tại sân bắn Quang Trung về mọi hoạt động của KQVN, như yểm trợ hỏa lực, cưú thương, tiếp tế, nhảy dù,vv…


Tôi đã từng xem các cuộc lễ Không Quân tại Manila, Philippines, coi các cuộc trình diển máy bay như Bob Hoover biểu diển F-86, nhưng phải nói là lễ Không Quân kỳ đó tập trung được nhiều yếu tố thành công. Thứ nhất là phổ biến rộng rãi trên đài phát thanh (lúc đó chưa có truyền hình:TV) về chương trình buổi lễ. Thứ nhì là có chương trình bửa tiền và bửa chánh. Thứ ba là có Tổng Thống đích thân tham dự.
Một chương trình như vậy không thể để cho thất bại, và mỗi người tham gia đều phải ra sức tận lực vì màu cờ sắc áo của mình. Tất nhiên, người chủ trương một chương trình quy mô như vậy phải là Tư Lệnh Không Quân, có can đảm và có khả năng tổ chức. Tôi nhớ hai nhân vật nổi bật khác là anh Vũ Đức Vinh lo về đối ngoại, truyền thanh, báo chí, các tòa lãnh sự và tùy viên quân lực, Phái Bộ Cố Vấn và 2nd ADVON (Second Air Division của USAF), và anh Vũ Văn Ước phụ trách xướng ngôn trong buổi lễ bằng hai thứ tiếng Việt và Anh. Theo sự hiểu biết của tôi, hai người họ Vũ nầy đã giúp cho KQVN trở thành những chiến sĩ hào hùng thật sự, trong lòng mọi người dân Saigon, nhất là các cô nữ sinh Việt Nam và người Việt gốc Hoa ở Cho Lon.
Sáng ngày 30 tháng 6, các máy bay F-102 mở màng bay sát đất trên sông Saigon, và trên các cao ốc kế cận, và khi qua ngang các chỗ đông người xem tụ tập ngoài mé sông hay bến cảng thì các chàng phi công F-102 cho nổ một cái …nhờ vào afterburner. Đó là những người phi công vô cùng kỷ luật, không giám làm bất cứ cái gì mà cấp trên không cho phép trước. Mà dù muốn vượt tường âm thanh đi nữa thì cũng chẳng dễ đâu, vì tôi có ngồi trên một chiếc F-102 hai chỗ ngồi để xem người ta qua tường âm thanh bằng nhìn vào Machmeter, thấy nó qua khỏi Mach 1 thật đấy, nhưng máy bay rất êm. Nhưng bà con đứng dưới đất hoan hô Mỹ, vì máy bay to quá mà bay mau thật, thoáng cái đã biến mất, lại còn đánh dấm một cái nữa, nghe toàn mùi xăng phản lực.

Màng kế tiếp là Super Mystère của Pháp, trong số bốn người lái có một anh bạn đồng khóa với người viết bài nầy là anh Đại Úy Gueguen, sau nầy anh lên đến cấp Tướng. Gueguen là một chàng háo thắng, người thấp nhỏ, luôn đội calot lệch một bên, bất chấp luật lệ, cố tình làm cho đơn vị biểu diễn của mình gậy được tiếng vang. Anh bay xuống theo đường Tự Do và gây nên tiếng nổ long trời lỡ đất vì đã vượt tường âm thanh. Anh bảo "que ca sonne", và anh đã làm vỡ kiếng của Hãng Pan Am trên đường Tư Do. Một tiếng nỗ do sức ép không khí thì nghe tức tối và âm vang (compression), còn một tiếng nổ do afterburner là do sự giãn nở sau khi đốt (détente). Đúng là Tây con! Hại Tòa Đại Sứ Pháp phải bỏ tiền ra đền cho Pan Am và chắc họ cũng vui lòng làm việc ấy. Anh đã nói với tôi, khi qua Ấn Độ, anh đã có dịp bay đuổi bắt với máy bay F-101 mà Mỹ lúc đó tự hào không máy bay nào bay nhanh hơn, và anh đã chụp F-101 vào Gun Camera của anh cho tôi xem. Thật là một cơ hội thi đua chưa từng thấy. Chính tổ chức lễ đã tạo điều kiện cho Pháp và Mỹ thi đua với nhau trên bầu trời Việt Nam. Và trong năm đó, Pháp cho các khóa sinh Trường Võ Bị Không Quân Pháp đi du hành quan sát sang Việt Nam, ghé qua Câu Lạc Bộ Huỳnh Hữu Bạc để cho KQVN tiếp đón trọng thể.

Màn hấp dẫn nhất là cuộc biểu diễn nhào lộn ngoạn mục của đoàn Lôi Hổ. Họ kết hợp biểu diễn bằng hai phi tuần rời ra để thay phiên nhau giữ liên tục chương trình. Một hợp đoàn 9 chiếc F-86F làm những hình liên tục, biến chế từ vòng đứng (loop) và lăn ngang (roll) thành những hình như loop, cuban eight, aileron roll, và nhất là khi họ tỏa ra chín hướng rồi trở lại ở cao độ thấp từ 9 hướng khác nhau. Rất ngoạn mục! Khi hợp đoàn chín chiếc lấy cao độ hay tập họp lại ở một vị trí khác để biểu diễn thì có bốn chiếc khác thay vào chỗ trống, họ bay một hợp đoàn ba chiếc đang làm loop thì có một chiếc thứ tư roll ngay giữa trung tâm của vòng tròn. Cái hay của họ là làm hình gì đều ra hình đó rất đẹp và còn timing thật chính xác, như khi vòng đứng loop vừa hòan tất thì chiếc làm roll xỏ ngay vào giữa. Lôi Hổ biểu diễn ở Saigon trước, xong lết dần vào trong Cho Lon làm một mách nữa rồi mới về đáp , một dãy xếp hàng sát cánh bên trái, tách và đáp rất trật tự. Không có một sơ hở nào, đừng nói chi là có một biến cố nguy hiễm nào trong lúc biểu diễn. Mọi việc đều diễn biến tuần tự, ngăn nắp, đúng đắn, không có chỗ nào chê được, theo mắt nhìn của tôi. Sau nầy, có dịp sang Đài Loan vào năm 1967, tôi gặp lại họ, nhưng đã chuyển sang F-5A, nên không phát huy được như hồi lái F-86F. Nghe đâu, chiều hôm đó, các chàng phi công Đài Loan được đồng bào người Việt gốc Hoa ở Chợ Lớn cho hưởng một đêm "Nhất Dạ Đế Vương"…
Ngày hôm sau, ngày chánh của Lễ tổ chức tại sân bắn Quang Trung, có Tổng Thống Ngô Đình Diệm chủ lễ. Các bạn có biết là từ sáng sớm, con đường từ Saigon lên Tây Ninh, không thể nào nhúc nhích được vì kẹt xe. Người đi bộ, xe hơi, xe gắn máy, đủ thứ người, đàn bà con nít cũng có, gái trai đều nô nức đi dự hội Không Quân. Khi Tổng Thống lên đường thì không cách nào đoàn xe của ông qua lọt, vì người tung hô ông cũng hiếu kỳ sáp lại gần, đến nỗi Không Quân phải dùng trực thăng vớt ông đi. Tại địa điểm hành lễ và biểu diễn, phải nói người đóng vai Master of Ceremony (MC) ở đây mới là quan trọng. Tôi không dám xưng biệt hiệu của ông, và đó cũng là một thiếu xót của bài nầy. Ông liên tục sử dụng tiếng Việt và tiếng Anh để điều khiển chương trình. Trước hết là 5 chiếc A-1H của Phi Đoàn 514 thả khói màu cờ Vàng ba sọc đỏ. Sau đó là một phi tuần biểu diễn thả bom Napalm trên mục tiêu thật, thả bom nổ và bắn súng trên mục tiêu thật. Tất cả đều do Phi Đoàn 514 phụ trách. Đây mới biết công lao của ngành vũ khí của Phi Đoàn 514 do anh Phan Đàm Liệu phụ trách. Chúng tôi dùng khói màu để đánh dấu mục tiêu mà gắn lại trong một ống, rồi dùng kim hỏa để khởi động khi muốn khói tung ra. Tất cả do anh Liệu sáng chế. Còn nói về tài năng của hoa tiêu khu trục thời bấy giờ, trên những mục tiêu chết cứng như vậy thì nhắm mắt cũng tiêu diệt 100%, ban ngày như ban đêm. Sau khu trục mở màn, vận tải biểu diễn thả dù người, thả dù tiếp tế, thả tiếp tế không dù ở cao độ thấp, trực thăng tản thương…mục nào xem cũng hấp dẫn như nhau, làm quan khách và đồng bào rất thích và tin tưởng ở Không Quân chúng ta.

Chiều hôm đó, tất nhiên có tiệc ở Câu Lạc Bộ Huỳnh Hữu Bạc, nhưng không được nhảy đầm, đó là quy luật thời bấy giờ, muôn dân chịu cực khổ để chống cộng, không ai được xa xí. Tôi nhớ chúng tôi từ Biên Hòa lấy L-19 xuống TSN để dự tiệc, anh Phạm Phú Quốc lái chở chúng tôi 5 người một chuyến, và đáp theo kiểu lăng ba vi bộ, thật là vui.
Cho đến bây giờ, đã lâu lắm rồi, tôi vẫn còn nhớ đến ngày lễ Không Quân mà tôi cho là tưng bừng nhất, thành công nhất. Vì nó kết hợp được việc đánh bóng Không Quân mình, còn mượn thế Không Quân bạn để nâng cao tinh thần chống cộng của mình, làm cho Không Quân bạn có dịp thi đua lẫn nhau để giúp đỡ mình. Từ trong nội bộ Không Quân cho đến các cơ quan của chánh phủ, đâu đâu cũng tỏ ra hợp tác chặt chẽ. Có điều lâu lắm rồi, tôi không còn nhớ, lúc ấy là năm nào, vị tư lệnh Không Quân là ai, và ngưới xướng ngôn viên trong buổi trình diễn tại sân bắn Quang Trung có biệt hiệu gì? Ba câu hỏi đó vẫn còn làm cho tôi nghĩ không suốt để có một cái vui trọn vẹn khi nhớ đến ngày lễ kỷ niệm thành lập Không Quân năm ấy, thời đã xa lắm rồi.

Gman ( Đại Tá Nguyễn Quang Tri)





Khóc Bạn Già Không Quân



Sáng sớm ngày lễ Tạ Ơn, KQ Trần Dật gọi điện hỏi tôi, có gì lạ không, trả lời không, lại hỏi có biết gì không, lại trả lời không!. Ông Dật Dờ rào trước đón sau, dặn dò nầy nọ, rôi ông yêu cầu tôi phải giữ lời hứa là không được tiết lộ, không được phổ biến khi nghe ông báo tin động trời, là Niên Trưởng (NT) Nguyễn Quang Tri, bút hiệu Gman, Tarin, ông già Ba Tri..., đã vút bay vào hư vô không kèn không trống!

Vì chữ tín, tôi giữ kín tin buồn nầy.

Mới hôm qua, KQ Trần Ninh, trong Ban chủ biên Lý Tưởng Úc châu, email cho tôi để hỏi thăm về tin buồn: “Vừa qua, tôi nghe được tin NT Đại Tá Nguyễn Quang Tri hiện sống ở Lakewood Nam Cali đã qua đời, không biết anh có biết hoặc có tin tức gì không, xin cho Lý tưởng Úc châu biết với.”

Và tôi cũng trả lời như những gì mà KQ Trần Dật đã căn dặn.

Một ngày sau, KQ Ninh gởi cho tôi bài viết của NT Bồ Đại Kỳ nhắc đến những kỷ niệm của hai anh thời du học bên Pháp. Bài viết đã gián tiếp báo cho tôi biết về sự ra đi của NT Tarin là đúng sự thật và KQ Trần Ninh cũng yêu cầu tôi không nên phổ biến cho đến khi Đặc San KQ Bắc Cali phát hành (và có thể cũng y chang như yêu cầu của Lý Tưởng Úc Châu). Tôi đọc bài viết một mạch và gọi ngay KQ Nguyễn Quí Chấn, đương kim Chủ Bút Đặc San KQ Bắc Cali để hỏi thăm là Đặc San có cần thêm bài viết để tưởng niệm NT Nguyễn Quang Tri không, thì được trả lời là rất nên vì NT Nguyễn Quang Tri là một trong những phi công khu trục tài ba của KLVNCH...

Suốt trên 10 năm phục vụ trong Ngành Quan Sát chỉ đồn trú trong 3 căn cứ không quân Đà Nẵng, Nha Trang và Pleiku, nên tôi không biết nhiều phương danh các niên trưởng và các chiến hữu khác ngành và khác căn cứ. Nếu không đi tù, và nếu không ở chung trại Hà Tây (Bắc) và Xuân Lộc (Nam) thì tôi không thể biết ông “bò lục” KQ Nguyễn Quang Tri. (Bò lục, quân cờ domino. Tiếng trong tù, bò lục để chỉ quý NT mang cấp Đại Tá, bò ngũ Trung Tá v.v...). Trại Hà Tây giam các NT bò lục riêng. Giữa các khu đều bị cấm “quan hệ linh tinh” nên khó gặp nhau. Ngày lễ ngày nghỉ thì mới hy vọng gặp.

Tôi biết cấp bực của anh Tri là Đại Tá vì anh ở khu bò lục. Chỉ biết đại khái trước 1975, anh làm việc tại Bộ Tư Lệnh, Khối Phòng không! Chỉ có thế. Sau nầy, khi qua Mỹ, đọc những bài viết của anh đó đây, tôi mới vỡ lẽ anh là một hoa tiêu khu trục tài năng và nhiệt huyết, từng đào tạo nhiều hoa tiêu giỏi cho quân chủng (như KQ Lê Bá Định) và từng chỉ huy Đệ nhất Phi Đoàn Khu Trục 514 Phượng Hoàng gồm những phi công tài ba của ngành Khu Trục KLVNCH.

Thời ở trại Hà Tây và trại Xuân Lộc, dáng anh Tri đen và gầy tong. Anh ít nói và hay cười. Anh nói giọng miền Nam nhỏ nhẹ và điềm đạm nên gọi anh là “chị Ba Tri” có vẻ thích hợp hơn là “ông già Ba Tri”!

Chúng tôi cùng ra trại vào năm 1988 thì phải. Tôi không biết anh đi chương trình HO năm nào. Năm 1992, tôi định cư bên Saint Louis bang Missouri thì mới biết anh đang ở Cali qua các bài viết của anh trên các Đặc San Không Quân.

Vào khoảng năm 2000, sau khi về hưu, anh tìm tòi học hỏi về vi tính và đùng một cái, anh cho ra đời trang nhà mang tên “Bạn Già Không Quân”, với chủ trương thắt chặt tình quân chủng, giữ vững lập trường và cùng học hỏi giải trí những điều bổ ích ở tuổi cuối đời. Bạn Già Không Quân nhanh chóng trở thành một Tổ Ấm và là Nơi Gặp Gỡ hằng ngày cho hầu hết các canh chim tự do xa xứ. Đại đa số KQ có tuổi đều vào xem và viết bài tô điểm cho trang nhà nầy, mà theo tôi thì nhà văn KQ Mệ, tức niên trưởng Đại tá Trần Phước và niên trưởng Đằng Vân (Đại tá Đặng Văn Hậu)..., là hai trong những nhân vật cột trụ của BGKQ. Hình như cái tên bình dị thân thương của trang nhà là do Mệ gợi ý đặt tên cho đó!

Cũng có người hiểu lầm “Bạn Già Không Quân” chỉ dành cho mấy ông già KQ lẩm cẩm. Không, không phải thế! “Bạn Già” mà theo mấy niên trưởng từng du học bên Pháp thì chữ nầy dịch từ chữ Phú Lảng Sa là “Mon Vieux”. Mon vieux là loại bạn thân nhất, tri kỷ nhất và thủy chung nhất. Trong thời chiến, không quân yểm trợ hỏa lực cho Bộ Binh, Thủy Quân Lục Chiến, Nhảy Dù, Biệt Động..., những chiến hữu nầy trước sau cũng vẫn là những “bạn già” của KQ!.

Một điều đặc biệt là, niên trưởng Nguyễn Quang Tri tự bỏ tiền ra mua đất cất nhà và trang bị máy móc để trở thành trang chủ. Anh cho tôi biết là anh không muốn bị ràng buộc (hoặc phụ thuộc) vào các tổ chức hay hội đoàn nào. Vì là một trang nhà private, anh chỉ post những bài viết hoặc tài liệu thể hiện đúng quan điểm và lập trường và sở thích của anh. Nói cho cùng, quan điểm, lập trường và sở thích của anh cũng là của đại đa số anh em không quân chúng tôi.

Vào khoảng 2005, 2006 gì đó, trang nhà BGKQ gặp trắc trở sao không rõ mà có tin đồn rằng, cá nhân tôi sẽ được trao “ấn kiếm” để tiếp tục điều hành trang nhà BGKQ ! Tội giật nẫy mình như bị chạm điện! Tự xét mình không sao có đủ khả năng chuyên môn, kiến thức và kinh nghiệm vế quân chủng như anh Nguyễn Quang Tri thì làm sao mà handle nỗi một trang nhà với nhiều tính kỹ thuật và nhiều áp lực từ mọi phía? Sau cuộc điện đàm, tôi giới thiệu với anh Tri Kingbee Đặng Quỳnh vẫn thường thấy xuất hiện trên các trang điện tử KQ, là người có khả năng và có lập trường Quốc gia Dân tộc, nếu được thì sẽ thay anh điều hành trang nhà BGKQ. Anh Tri OK.

Nhưng sau đó, không biết lý do sao, câu chuyện bàn giao BGKQ không thấy đề cập đến, và BGKQ lặng lẽ bay vào hư vô tháng 7 năm 2007 thì phài!

Khi hay tin buồn nầy, tôi nhớ có ghi một vài súc cảm nói lên lòng biết ơn về đóng góp và sự đột tử của BGKQ qua tựa đề “Khóc Bạn Già Không Quân” và gởi cho anh Tri. Bài thơ nầy tôi không tìm thấy lưu trong máy computer của tôi nữa. Quý niên trưởng hoặc quý chiến hữu nào con lưu trữ thì xin vui lòng phổ biến để cùng tưởng niệm một cánh chim từng “Sắt son một dạ với Không Gian” (thơ KQ Lê Bá Định) như NT Nguyễn Quang Tri .

Nhắc tới KQ Lê Bá Định, nguyên Không Đoàn Trưởng KD72CT, từng bị phao tin đồn là đã...quy tiên! Khi đọc mẩu tin không vui, anh Tri liên lạc với tôi lúc đó còn bên Saint Louis, là làm sao tìm cách liên lạc với mấy anh em KQ bên quê nhà để nhờ xác định thực hư chuyện KQ Định như thế nào. Quan tâm đến sự lo lắng của anh, các không quân bên nhà đã gặp mặt KQ Định và gửi qua Mỹ một tín hiệu vui. Hú hồn! Qua việc nầy, tôi biết anh Tri rất thương người đàn em tài hoa mà cũng ngang tàng như...anh! (Nếu không ngang tàng, thì làm sao một phi công khu trục đầy khả năng nhiệt huyết, được đào tạo kỹ càng mà không được thi thố tài năng trên chiến trường mà cho làm việc tại Bộ Tư Lệnh với chức vụ Trưởng Khối Phòng Không?!!

Tháng 10 năm 2007, “Cánh Chim Tự Do”, hậu thân của trang nhà BGKQ ra đời, nhưng trên một diện tích nhỏ hơn. Cái tên CCTT là do chúng tôi gợi ý, không ngờ lại được bà xã của anh Tri tâm đắc, và anh chọn cái tên “Cánh Chim Tự Do” trong nỗi hân hoan. Trong thư mở đầu, trang chủ CCTD bày tỏ chủ trương tóm gọn như sau: “Hướng đi của CCTD nhằm gợi lại
một số nhu cầu cải tạo lại đất nước Việt Nam yêu dấu của chúng ta. Đất nước chúng ta bây giờ đã rơi vào hố thẳm của trụy lạc, của nghèo đói...”

Ngoài ra, CCTD còn chủ trương nâng cao kiến thức qua học hỏi lẫn nhau, qua những bài vở bổ ích để xây dựng cuộc sống của tuổi về già, giúp chúng ta có thêm phương tiện để tìm cho mình một cuộc sống có ý nghĩa hơn...

Dù nhiều dù ít, BGKQ và CCTD đã giúp kết nối lại với nhau những chiến hữu KLVNCH trên toàn thế giới và ngay cả tại Việt Nam. Rồi cũng như BGKQ, tôi cũng không hiểu vì lý do gì mà trang nhà CCTD lại biến mất để đến khi hay tin ngày sắp hạ huyệt cố Đại Tá KQ Phạm Long Sửu, anh Tri lại gởi cho tôi bài viết “Phản Lực cơ J20 của Trung cộng” và nhờ post gấp lên Hội Quan Phi Dũng hay Cánh Thép để tặng hương hồn phi công khu trục Phạm Long Sửu. Tôi hì hục post hoài mà chẳng được, sau cùng mới biết là trang chủ HQPD đã giúp thực hiện việc nầy rồi. Nhắc lại điều nầy để thấy cái “tinh thần học hỏi” của các phi công khu trục là cần thiết vô cùng, dù sinh hay tử.

Viết đến đây, tôi chợt bồi hồi. Một con người dung dị thủy chung và can trường, một con người có tấm lòng rộng rãi như anh, được nhiều anh em quý mến mà sao tới lúc bịnh hoạn anh lại không cho anh em chúng tôi biết để thăm gặp hoặc giả để nói lời vĩnh biệt?

Nay anh đã âm thầm ra đi, không lễ nghi quân cách, không vòng hoa điếu văn, không cả tiễn chào vĩnh biệt. Tôi không nghĩ anh đã chọn được một cõi trời riêng biệt cho mình, với anh, cõi trời nào cũng chỉ có một Tổ Quốc Việt Nam. Tôi trộm nghĩ, có thể vì anh thương những “bạn già”, bị giới hạn đủ các cái, nên anh không muốn bạn già suy sụp tinh thần một khi ghé thăm anh. Tôi mong điều tôi nghĩ phù hợp với cái nhìn vô biên, cái tâm vô lưọng của một Phượng Hoàng!

Và tôi thầm cầu chúc hương linh Đại Tá Nguyễn Quang Tri, Cánh chim Tự Do, phi công của Đất Nước, sơm an nghĩ đời đời bên Bạn Già Không Quân ỡ chốn Vĩnh Hằng!

KQ võ ý
tháng 11/2012

Bóng thời gian / Mưa Trên Poncho


                                  Lê-văn-Phúc 
MƯA TRÊN PONCHO .

Bất cứ ai đã một thời ca bài “Ta đi tòng quân” đều không thể nào quên được đời lính. Trong đời lính, dù là lính già hay lính trẻ đều mặc bộ đồ trận, vui buồn theo tiếng kèn đồng đếm nhịp thời gian. Và một trong những món hành trang cần thiết thân yêu của người lính ngoài cây súng nhân tình, phải kể đến thành phần quân quân dụng này: Ấy là chiếc Poncho. Nhà binh gọi là “Pông Xô”.
Về hình thức, nó lớn bằng chiếc chiếu, mầu xanh cứt ngựa, làm bằng vải pha nylon gọi là vải ngụy trang, bốn cạnh chung quanh có lỗ, có khuy bấm bằng sắt.Chính giữa có một cái lỗ chui đầu làm thành cái mũ che, có giây buộc đàng hoàng.
Về nội dung, Poncho có công dụng chính là làm cái áo đi mưa. Khi trời bắt đầu nổi cơn mưa gió, người lính chỉ việc mở chiếc Poncho ra chui đầu vào giữa, đội nón là xong. Phần còn lại của Poncho nó lùng tùng xòe quanh cổ, quanh vai, quanh người che chở từ súng đạn đến ba-lô rất ư kín đáo an toàn.
Nó dản dị đơn sơ như thế nhưng công dụng thì lại vô cùng đa diện. Đến ngay người sáng chế ra nó cũng không thể nào ngờ rằng Poncho được dùng trong nhiều việc như thế.
Với chiếc áo đi mưa nhà binh – Poncho - mắc vào cành cây có thể làm chỗ che nắng che mưa khi canh gác một mình. Với hai chiếc Poncho ghép lại có thể thành một lều cho hai quân nhân tá túc. Với 4, 6 hoặc 8, 10 Poncho, dùng cọc dã chiến nối lại cho dài, dùng giây ghép Poncho cho kín là có một lều cho cấp tiểu đội, nom rất tư cách.
Khi quân ta sang sông trong một chiều hành quân, Poncho có công dụng như phép lạ. Nếu không có chuyến đò vĩ tuyến chuyển quân, nếu không có giây đu bắc ngang dòng nước ngược, nếu không có chiếc cầu khỉ, cầu treo... thì nhất định người chiến sĩ phải dùng đến chiếc Poncho làm phao di chuyển.
Mở rộng chiếc Poncho ra, túm chặt lỗ chui đầu lại, bao nhiêu ba lô đạn dược tập trung vào đó. Xong bỏ vài cành cây khô cho cồng kềnh, gấp Poncho lại theo kỹ thuật nhà binh làm sao cho kín mít, nước không lọt, thắt giây xong là Poncho chẳng khác gì một chiếc phao. Thả Poncho xuống nước, gác súng trên Poncho, người lính ôm cái phao cá nhân tà tà sang sông rất là đẹp mắt.
Ngoài công dụng che nắng che mưa, làm phao nổi, lều cá nhân, lều tập thể, Poncho còn dùng làm chiếu, làm nệm, có khi làm võng.
Trong các trại gia binh, anh em ở dưới mái nhà tôn nóng như lò bánh mì thì lại có sáng kiến dùng Poncho làm trần làm vách cho vợ con đỡ được đôi ba phần nắng nôi gió máy.
Còn các cấp chỉ huy ở nhà gạch mái ngói không cần đến Poncho làm trần nhưng nhiều vị có sáng kiến lấy Poncho may thành chiếc bạt phủ xe nhà cho khỏi bụi bậm, đỡ trầy nước sơn.
Những nhà dân giả, nhà binh, nhà quê thiếu ống máng hứng nước mưa thì Poncho là cái phễu vĩ đại, hết sẩy!
Poncho cũng lan tràn đến cả chợ búa. Từ xa trông cảnh chợ, xanh xanh một mầu cả trăm chiếc Poncho giăng mắc la liệt khắp nơi, nom tưởng như một tiểu đoàn đóng quân vậy. Lại gần mới thấy Poncho làm mái che cho hàng cá, hàng thịt, hàng rau, hàng quà, quán nhậu, hủ tíu bò viên, bún riêu bún ốc.
Poncho cũng di chuyển cùng chiều với các bạn đạp xích lô, kéo xe thồ, lái xích lô máy. Một chiéc Poncho thôi là đủ may chiếc áo mưa, vừa che đầu, che thân tới nữa người, gọn gàng và bền bỉ.
Poncho được chiếu cố tận tình như thế cho nên mức độ tiếp liệu dù cao, dù đúng hạn, dù mau lẹ vẫn không thỏa mãn được nhu cầu của quân đội và dân sự.
Các binh đoàn tiếp nhận xong, nhập kho, phân phối là Poncho đã chuẩn bị tan hàng. Một phần về đơn vị, một phần vào các khu dân sinh, chợ Kim Biên, chợ cũ, chợ Ông Tạ...
Tại các tỉnh, các quận, tình trạng Poncho cũng tương tự như rứa.
Poncho chẳng những phổ biến rộng rãi, đa dụng trong tình quân dân cá nước mà còn đóng một vai trò quan trọng tại các quân trường.
Ai đã một thời nhập trại Quang Trung, Đồng Đế, Thủ Đức mà không nhớ nhung kỷ niệm quân trường những ngày gió mưa tàm tã. Buổi sáng tinh mơ tập họp trung đội, đại đội, tiểu đoàn mà nhằm ngày trời mây u ám gió cuốn tả tơi hoa lá thì anh em rất là một sự lục xục, lộn xộn, lạo xạo. Ai cũng nón sắt đội đầu Poncho chùm thân, đi đứng lù đù.
Khi anh em đi bãi về trong buổi chiều mưa, từng trung đội lạch bạch bùn đất, hàng ngũ trật tự nhưng không mấy chỉnh tề. Nếu có người yêu nào đó đứng chờ, tìm kiếm người tình giữa chốn ba quân thì có mà như đá vọng phu vẫn hoài công đứng đợi. Bởi cả trăm người lính xùm xụp Poncho trong hàng quân như thế, làm sao nhận ra được ai là người yêu của lính? Thế là hoa lạc giữa rừng gươm.
Nhưng bù vào những cái bất tiện như rứa, Poncho cũng có lúc trở thành một nguòi bạn tâm phúc, đắc dụng.
Vào những ngày nghỉ cuối tuần, quân trường nào cũng đầy ắp thân nhân bạn bè vào thăm tân binh, sinh viên sĩ quan. Ngoại trừ những ai được đi phép đặc biệt như chim sổ lồng, còn thì đa số nằm trong trại chờ người nhà đến thăm viếng.
Cái cảnh đồng bào ta lái xe nhà, đi xe đò, chạy Honda, Vespa, Lambretta, gắn máy đi thăm lính thật là ồn ào náo nhiệt.
Quà bánh thì nào là bánh mì, bánh bao, bánh ngọt, lạp xường xúc xích, cam táo chôm chôm ổi mận trái cóc, sữa Guigoz, Similac...Có người đem khăn mặt, bàn chải đánh răng, xà bông, thuốc lá,dầu cù là, dầu thơm...
Tất cả cho lính!
Rồi người ta kéo nhau tấp nập vào cổng trường, ghi tên lấy thẻ, qua trạm kiểm soát rồi là coi như thong thả tới địa điểm dành cho từng đơn vị.
Về phía lính thì cả tuần tập tành, “quân trường đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu”, chỉ rình mong đến cuối tuần để được đón gia đình, bè bạn vào thăm viếng nên chuẩn bị rất ư là kỹ lưỡng. Có điều giống nhau, chả ai bảo ai, ai cũng cặp kè chiếc Poncho ra khu tiếp tân ngóng đợi thân nhân.
Thành phần thân nhân được phân định làm nhiều giới.
Giới cổ điển là các ông bô bà bô đi thăm con thì được ngay anh tân binh hay sinh viên sĩ quan mời các cụ vào câu lạc bộ nghỉ đỡ chân. Nếu câu lạc bọ hết chỗ thì mời hai cụ quá bộ ra cạnh quán, trải chiếc Poncho là tạm xong phần nghênh tiếp. Bố con, mẹ con rủ rỉ chuyện trò, ăn uống lai rai cho đến hết giờ thăm viếng.
Giới thứ nhì là giới bán cổ điển với bầu đoàn thê tử đi thăm chồng vào lính trễ. Giới này thường trải Poncho dưới tàng cây cao bóng mát hoặc ở trong các khu tiếp tân tập thể, vợ chồng con cái đìu íu, chuyện nhà chuyện cửa, chuyện con cái học hành, chuyện làm ăn buôn bán, chuyện hàng xóm láng tỏi, ồn ào như chợ Bến Thành hay chợ Cầu Ông Lãnh.
Giới thứ ba là giới độc thân, toàn đàn ông con trai đi thăm con trai mà thôi. Giới này thường tụ tập tại câu lạc bo nhậu nhẹt tán róc. Xong cái màn đó, các cậu lại rủ nhau ra lề đường, ngồi trên Poncho ngắm các em gái hậu phương đi thăm chiến sĩ, với lời bàn Mao Tôn Cương rất ác liệt.
Giới thứ tư là giới cô đơn, gồm những anh không có người nhà đến thăm, ôm chiếc Poncho đi lòng vòng khắp khu tiếp tân, ngong ngóng một chuyện gì như thể sắp xẩy ra mà lại mơ hồ như có như không mới khổ!
Giới thứ năm là giới chiến thuật mà mỗi người là một chiến thuật gia. Giới này thường chuẩn bị rất kỹ, nghiên cứu địa hình địa vật và lựa chọn điểm đóng quân thật sớm. Thông thường, các vị trí này cách xa khu tiếp tân, xa các khu ồn ào nhiều kẻ qua người lại.
Họ lựa chọn chỗ vắng vẻ kín đáo, có tí mô đất, có tí cành cây để giăng chiếcPoncho hững hờ lơ lửng. Tuy chiếc Poncho nom ra vẻ lụp xụp, thiếu mỹ thuật thật đấy nhưng lại chứa đựng tất cả những gì gọi là nghệ thuật tinh vi và khoa học hiện đại. Giới chiến thuật này thường có đối tượng là người yêu của lính!
Khi những chiếc Poncho xanh mầu lá cây rừng rải rác vô trật tự họp lại mí nhau thành một chiến tuyến thì dưới những mái Poncho là những cặp tình nhân đang tỉ tê quyến luyến, thề non hẹn biển...
Thời gian lặng lẽ một dòng tưởng chừng buồn tênh mà hóa ra sống động, vùn vụt như ma đuổi. Cho đến khi lá hoa về chiều, lạnh lùng mềm đưa trong nắng lưa thưa, các đôi lứa lại càng quyến luyến xoắn xuýt lấy nhau như sam, như chẳng muốn rời.
Nhất là vào những buổi chiều có tí gió mưa thì lại càng làm cho lòng người thêm mưa gió.
Mây trời hạ thấp, những giọt mưa nho nhỏ rơi đều trên Poncho trong làn gió thoảng, đủ làm cho Poncho hạ thấp xuống một chút xíu nữa, như che gió che mưa cho cặp tình nhân tạm quên đi thế giới bên ngoài.
Chỉ thấy những mái Poncho lay động, bập bềnh, ngả nghiêng vội vã, trong khi ngoài kia tiếng kèn thu quân đang dục giã liên hồi...
Cuộc hẹn hò nào rồi cũng chia xa.
Giới chiến thuật là đơn vị giải tán thành phần cơ hữu sau cùng, vơ vội ôm quàng chiếc Poncho ù té chạy về doanh trại.
Để rồi người lính quân trường lại có những ngày chờ ngày đợi ngày mong. Mong sao cho chóng đến cuói tuần, cặp kè chiếc Poncho với nỗi lòng nao nức, rạo rực thương yêu của tuổi hoa niên thời chinh chiến.
Như thế, quả nhiên chiếc Poncho đa dụng đa năng cho cả hai phía quân dân. Nó lại còn là một biểu tượng của đồng lõa, cho đời vẫn còn mầu hồng, còn một chút gì gọi chút dễ thương.
Và rõ ràng cụ thể nhất, nó chính làø kỷ vật cho em
Nghĩ thế, một hôm nhớ về quân trường cũ, kẻ này gặp một cựu nữ sinh hoa khôi, mới khẽ hỏi xem nàng nghĩ thế nào về chiếc Poncho đối với tuổi trẻ ngày xưa?
Người đẹp bỗng nhiên má đỏ hồng hồng, mắt sáng trong trong, thỏ thẻ đáp rằng:
- Poncho! Poncho! Ồ, thật là kỳ diệu...